CHAP 78: QUÁ CỐ CHẤP



CHAP 78: QUÁ CỐ CHẤP

Sáng mùng một, đường phố vắng tanh. Cơn gió lạnh tha hồ tung hoàng khắp các nẻo đường. Trong không khí có một cái gì đó thật yên bình. Ở đây chẳng có nhà của người thân nào trong gia đình Nam Vũ nên anh có dịp ngủ thẳng cẳng. Tối qua thức khuya chơi đánh bài tới tận ba giờ sáng mới chịu nghỉ. Người cùng chơi với anh ấy không phải ai khác ngoài Quang Minh. Hai người họ cứ như thể được sinh ra là để dành cho nhau. Chẳng những có rất nhiều điểm tương đồng mà còn được liên kết thông qua một mối quan hệ khác. Quang Minh thích Đông Vân, Đông Vân là chị của Nam Vũ mà Nam Vũ lại là bạn của Quang Minh.

Tây Châu thì rời khỏi Phong từ tối hôm qua. Nó biết là anh còn nhiều việc phải làm nên an tâm ở nhà đợi. Hơn nữa, trong đầu Phong cũng lên sẵn một kế hoạch. Hôm nay, cô bé sẽ tự tay giải quyết mọi rắc rối. Nó sẽ kết thúc nhanh vấn đề mới nảy sinh này mà không cần đến sự giúp đỡ từ bất cứ ai khác. Lưu Thủy có thể một mình chịu đựng, tại sao nó lại không? Đợi đến khi Tây Châu trở lại thì đứa trẻ đã hoàn toàn biến mất.

Anh ấy mãi mãi cũng không biết đến sự tồn tại của nó, mãi mãi cũng không bao giờ có thể trách Phong. Chỉ có cô bé tự trách mình, tự đau đớn vì đã ra tay giết hại giọt máu của bản thân và người mà nó yêu thương nhất. Cái giá ấy so với việc giảm đi bớt một gánh nặng cho Châu xem chừng rất xứng đáng. Phong không biết rằng, trong khi nó đang tự chuẩn bị tư tưởng cho mình thì người yêu của cô bé lại đang bận làm “công tác tư tưởng” với một đối tượng khác.

- Tại sao cậu không chịu đến gặp Nam Phong? – Tây Châu xăm xăm tiến lại – Cô bé đã nói cậu càng lẩn tránh càng chứng tỏ điều nó nghi ngờ là sự thật.

- Như vậy thì đã sao?

- Nếu để Nam Phong biết cậu chính là ngôi sao may mắn của nó thì cậu sẽ chết. Như thế vẫn chưa phải là vấn đề ư?

- Mình và con bé gặp nhau chỉ khiến mẩu tinh thạch trong người nó thêm thèm khát thoát ra ngoài thôi.

Tây Châu chợt lặng thinh. Thì ra cuối cùng vẫn là vì sự an toàn của Nam Phong. Nhật Hy thà chết cũng không muốn để cô bé gặp nguy hiểm. Đối với anh ta, Nam Phong giữ một vị trí vô cùng quan trọng. Cho dù người nó chọn là ai thì Hy vẫn dành trọn sự quan tâm và yêu thương của mình cho cô bé. Một ngôi sao lại đem lòng yêu chính chủ nhân của mình. Vì sao đã biết trước là không lối thoát mà vẫn cứ đâm đầu vào như thế?

Nhật Hy ngồi trên ghế và đưa tay ôm mặt. Mấy ngày qua anh ấy cứ trằn trọc suy nghĩ xem có cách nào để kéo dài mạng sống cho Nam Phong không. Đền nỗi bây giờ hai hốc mắt hỏm sâu, quần thâm hiện rõ mồn một.

Trông Hy hốc hác và tiều tụy đi hẳn.

Tây Châu lặng lẽ đi đến và vỗ nhẹ lên vai anh:

- Nếu Nam Phong biết mấy ngày nay cậu vẫn luôn đi theo bảo vệ cô bé mà không chịu gặp nó thì nó sẽ buồn lắm đó.

- Mình cũng chỉ có thể coi chừng cô bé từ xa. Mẩu tinh thạch đó càng lúc càng trở nên nhạy cảm.

- Nhưng cũng không thể vì vậy mà đứng nhìn cậu chết. Chỉ gặp nhau nói rõ một lần thôi mà. Hãy làm Nam Phong tin cậu không phải là ngôi sao của nó. Sau đó, cô bé sẽ không còn nghĩ đến chuyện này nữa. Cả hai người đều sẽ được an toàn.

- Tại sao lúc nào cậu cũng tỏ ra bình tĩnh như vậy? Cậu nói như thể mọi thứ đều đơn giản. Tây Châu, mình không chấp nhận việc đem tính mạng Nam Phong ra mạo hiểm đâu.

- Ai nói với cậu là mình xem thường mạng sống của Nam Phong? – Châu vẫn nói giọng nhỏ nhẹ – Bình thường cậu vốn rất điềm tĩnh khi xử lí công việc. Tại sao lần này lại nông nỗi như thế? Nếu cậu đến gặp cô bé, mình sẽ ở đó và giúp cậu dùng phép thuật để giữ yên mẫu tinh thạch trong người nó lại. Đâu nhất thiết phải chọn cách tiêu cực này. Như vậy là thiếu trách nhiệm với bản thân, cậu hiểu không?

- Anh Tây Châu! - Một cô gái chợt đẩy cửa vào phòng.

- Chuyện gì vậy?

- Bùi Nguyên Khánh đã trở về.

- Hắn còn đến đây làm gì? – Nhật Hy thoáng giật mình.

- Cho Nguyên Khánh vào đi – Tây Châu gật đầu ra hiệu – Còn cậu, tạm lánh mặt chút được không?

Hy nghe xong lập tức biến mất. Châu biết anh ấy vẫn còn ở đâu đó trong phòng, chỉ là anh không muốn để Khánh nhìn thấy Nhật Hy. Hắn hay đa nghi lại ra tay rất tàn nhẫn. Lần trước nhờ may mắn mới giải quyết được sợi xích trên chân Nam Phong. Nếu nay lại để cho hắn nắm được điểm yếu nào khác của cô bé thì rắc rối to.

Nguyên Khánh lạnh lùng bước vào với vẻ mặt vẫn kiêu ngạo như trước giờ. Hắn đi ngang qua mặt Tây Châu rồi tự ngồi xuống một cái ghế gần đó. Châu chẳng những không tỏ ra khó chịu mà còn bình thản ngồi xuống vị trí đối diện rồi hất cằm hỏi:

- Cậu đến tìm tôi có chuyện gì?

- Thầy bảo tôi ở lại giúp anh.

- Giúp tôi? – Châu bật cười.

- Nếu không tin thì cứ tự đi hỏi – Hắn ta nhăn nhó – Anh nghĩ tôi thích làm chuyện này sao?

- Dĩ nhiên là cậu không thích rồi – Nụ cười bí ẩn vẫn hiện diện trên gương mặt anh – Nhưng thầy làm vậy hẳn phải có lý do.

- Tôi không biết.

Khánh khó chịu nhìn quanh. Vừa nghe đã hiểu hắn bị Thái Thượng Tinh sai đi theo Tây Châu để học hỏi. Nhưng chẳng hiểu vì sao ngày trước ông ấy lại đưa Khánh đến thay thế vị trí của Châu. Thái Thượng Tinh chưa bao giờ làm việc gì mà không tính toán kĩ từ trước. Người muốn Nguyên Khánh sau chuyện này mà nên người ư? Cái đó đã thuộc về bản tính của hắn. Muốn thay đổi cũng không phải điều dễ dàng. Giờ thầy đã giao Khánh cho Châu thì anh cũng đành cố hết sức mình thôi.

- Cậu đến giúp tôi nghĩa là tôi nói gì thì cậu nghe nấy. Không được cãi lại. Cũng không được tự ý làm điều gì khi chưa có lệnh.

- Biết rồi – Nguyên Khánh khoanh tay trước ngực, chân nhìm nhịp ra vẻ sốt ruột – Nói xong chưa?

- Xong rồi – Tây Châu ngã người ra sau ghế - Cậu có thể ra ngoài.

Hắn lập tức đứng dậy và sải những bước dài về phía cửa. Trước khi đưa tay cầm lấy nắm cửa còn quay lại gửi gắm một câu:

- Chuyện của chúng ta chưa xong đâu. Tên vong ân bội nghĩa.

– Phòng của Thế Toàn vẫn còn trống. Cậu hãy đến đó mà ở

- Con át chủ bài vẫn còn đó. Một khi nó được tung ra. Tôi cam đoan sẽ khiến anh sống không bằng chết

Ném cho Châu một cái nhìn đầy giận dữ, Khánh bước thật nhanh ra khỏi phòng.

Hẳn là hắn vẫn còn hận anh thấu xương vì đã gây ra cái chết của Kim Tinh. Bản thân Châu cũng không bao giờ có thể tha thứ cho mình vì điều ấy. Dẫu biết đó là việc ngoài ý muốn nhưng sự thật anh vẫn nợ Kim Tinh mạng sống này. Cho đến lúc chị ấy chết, Tây Châu vẫn không có cơ hội để nói một lời cảm ơn. Đó là lỗi lầm, là nỗi đau lớn nhất của anh.

Thế nhưng, Châu lại không thể để Khánh nắm được điểm yếu này của mình. Rồi đây, hắn sẽ càng đem điều đó ra để đay nghiến Châu. Xét về lý thì không sai nhưng nếu xét về tình…

Dù sao anh cũng đã mang tiếng máu lạnh từ trước đến giờ, nay có thêm một chuyện cũng không hại đến ai. Quan trọng là phải giữ được sự cứng rắn và làm chủ tình hình.

Nhật Hy lúc bấy giờ mới hiện nguyên hình trên chiếc ghế lúc đầu. Ánh mắt anh nhìn Châu vừa có vẻ cảm thông vừa thoáng chút lo ngại. Vốn biết Tây Châu rất mạnh mẽ nhưng gặp phải tình huống này thì đất đá cũng phải thấy đau. Đau nhưng lại không được để cho ai biết.

Hy bỗng nhớ đến lời của Thái thượng tinh trước đây. Thầy nói Tây Châu là con người biết mềm nắn rắn buông, không bao giờ để cho tình cảm kiểm soát lí trí. Còn anh tuy tư chất thông minh, học một biết mười nhưng tình cảm lại mạnh hơn lí trí, khó mà làm nên việc lớn. Khi Nhật Hy bắt đầu có mặt trên đời này thì Tây Châu đã sống gần trăm năm. Có lẽ trải qua bao nhiêu sóng gió mới rèn luyện nên ý chí sắt đá như vậy.

- Con người này thật nguy hiểm. Hắn sẽ không ngoan ngoãn ngồi đó mà chờ lệnh đâu.

- Mình biết. – Châu khẽ gật gù - Nhưng chẳng còn cách nào khác. Thầy đã muốn như thế…

- Hắn đang nắm giữ một điểm yếu của cậu, và điểm yếu này khiến hắn tự tin hẳn…Mình tự hỏi nó có liên quan gì với việc bắt cóc em gái Hoàng Lâm hay không.

Linh cảm liên tục cảnh báo Hy chuyện không hay đang giăng bẫy trập trùng nhưng bản thân lại khó lòng xác định. Con át chủ bài Khánh nhắc đến liệu có liên quan gì đến Nam Phong?

- Cậu không bắt hắn thả cô ấy được à?

- Làm sao có thể? Người hắn bắt là hung tinh. Mình biết lấy lý do gì để hạ lệnh?

Quái gở, Nguyên Khánh làm gì với một con hung tinh còn sống nhỉ?

Hay mục tiêu của hắn vốn không phải cô gái tội nghiệp mà là một người khác?

- Phải thường xuyên để mắt tới gã này.

- Thế vấn đề chúng ta đang nói dở dang khi nãy thì thế nào?

- Vấn đề gì? – Câu hỏi bất ngờ của Châu khiến Hy thoáng ngơ ngác.

- Vấn đề giữa cậu và Nam Phong. Mình thật sự không muốn phải mất ai trong hai người.

- Để mình suy nghĩ thêm ít hôm đã.

- Cậu…cậu đúng là…một tên ngoan cố… - Tây Châu bắt đầu tỏ ra bực bội.

- Cậu cũng có hơn gì mình đâu. Vết thương nặng thế mà không dám cho Nam Phong biết.

- Chẳng phải cậu nói mỗi lần nó sử dụng sức mạnh hồng tử là mỗi lần thúc đẩy mẩu tinh thạch bỏ đi sớm hơn sao?

- Thì phải rồi, cậu sợ Nam Phong dùng sức mạnh của nó để cứu mình. Bởi vậy, thà chết cũng cố giấu cho bằng được. Không nói cậu ngoan cố thì còn ai vào đây?

Hai người hậm hực nhìn nhau trong mấy giây rồi sau đó cùng hậm hực quay đi. Ai cũng biết đối phương chỉ muốn điều tốt cho mình nhưng không thể nào làm theo. Tất cả đều không muốn để Nam Phong gặp nguy hiểm. Vì sợ tinh thạch bỏ trốn, Nhật Hy thì không dám đến gần trong khi Tây Châu lại phải che giấu bệnh tật.

- Sao cậu không thử nhờ Đông Vân hoặc Nam Vũ xem sao? – Nhật Hy nói mà vẫn quay mặt đi.

- Họ tuy trở thành hồng tử nhanh hơn Nam Phong nhưng vẫn còn rất yếu – Châu thở dài cho hai tay vào túi – Ai biết được sau khi chữa bệnh xong sẽ như thế nào?...Mình không muốn gây cho anh em họ thêm rắc rối nào nữa.

- Nếu trong lúc đánh nhau mà bệnh của cậu tái phát thì sao?

- Vậy sao cậu không chịu để mình thử giữ chân tiểu tinh thạch? Mình đảm bảo sẽ không xảy ra chuyện gì đâu

- Nãy giờ đang nói chuyện của cậu mà.

- Nhật Hy, mình không muốn nhìn thấy cậu chết.

- Mình cũng vậy đó.

- Nhưng tính tình Nam Phong chắc cậu cũng hiểu. Một khi cô bé đã quyết định làm gì thì không ai cản nó được. Chỉ sợ ngày nào đó, nó bằng cách này hay cách khác phát hiện ra mọi chuyện trước khi chúng ta kịp ngăn cản…

- Chứ cậu nghĩ sẽ giấu được vết thương này trong bao lâu? Cậu mà chết đi thì Nam Phong cũng không thiết sống nữa đâu…

- Đừng có lái sang chuyện của mình…

- Anh Tây Châu – Cô gái khi nãy lại ló đầu vào.

- Chuyện gì?

- Vừa phát hiện ra dấu vết của một sinh vật lạ trong thành phố.

- Ở đâu?

- Gần công viên .

- Sinh vật lạ ư? – Nhật Hy quay phắt lại – Cậu nghĩ có khi nào nó đến đây vì…

- Đừng nói nữa. Cậu qua chỗ Nam Phong còn mình tới đó xem sao. Gặp nhau tại nhà cô bé nhé.

Vừa dứt lời thì cả hai cùng biến mất.



Mọi người đón xem chap 79 vào ngày mai nhé. Chúc cả nhà một ngày vui vẻ!

[Đọc Truyện Này...]


TT.T132





PHẦN BA - NỬA HỒN THƯƠNG ĐAU
TẬP 132 - THẦN TUYÊN

Không biết bệnh thương người có phải là một thứ virút lây truyền hay không. Mà sao những giọt nước mắt ngắn dài trên gương mặt hoảng loạn của em gái em cứ làm tôi ray rứt. Nhìn cô bé khóc đến phát ngất, trong đầu tôi liền liên tục hiện lên vẻ mặt đau lòng của Yên Nhi nếu nhìn thấy cảnh này. Chỉ cần Yên Vũ không được vui, cô bé nhà tôi nhất định cũng mất ăn mất ngủ.

Tại sao lần nào anh Chín gây họa, tôi cũng phải là người đứng ra giải quyết? Tại sao đối tượng để anh “gây hại” không phải ai xa lạ mà cứ là người con gái tôi yêu? Bây giờ Yên Nhi mang trong bụng đứa con của anh ấy, tôi lại phải nghĩ cách để lừa em rằng nó là con của mình. Chẳng những vậy còn không được tỏ ra buồn bực hay tức giận mà lúc nào cũng phải giả bộ vui mừng, phấn khởi trước mặt em. Nhưng nếu để bản thân tự do bộc lộ cảm xúc, tôi lại lo em sẽ liên tục tìm cách tự trách mình, lo em vì mặc cảm tội lỗi mà mang theo con rời khỏi tôi vĩnh viễn.

Phải chăng vì Yên Nhi đã phần nào đoán ra mọi việc nên đêm qua mới…? Em tìm cách dụ  tôi lên giường, hỏi han về cảm giác mang thai…có phải cũng đều do lo sợ sẽ mang thai đứa con của anh Chín? Và cách xử sự ngu ngốc của tôi đã vừa vặn làm em an tâm về điều đó? Cô bé hẳn đang chờ đợi được mình đưa đến Vườn Linh Hồn một lần nữa?!?!?!?!?....Cô bé đáng thương của anh, tại sao em lại chọn cách chịu đựng một mình như thế?

- Sáng giờ anh đi đâu? – Yên Nhi vừa nhìn thấy tôi đã vội vàng chạy đến – Làm người ta tìm mãi.

- Anh ra ngoài làm chút chuyện – Tôi nỗ lực thu hết mọi vẻ mệt mỏi đem đi cất – Em dậy lâu chưa, bảo bối?

- Anh vừa đi là em tỉnh. – Cô bé khẽ rướn người, đem những lời lẽ ngọt ngào bỏ vào tai tôi như đang làm nũng - Không có anh, em ngủ không được.

- Vậy tối nào mình cũng nhau vận động một chút rồi hãy ngủ, chịu không? – Tôi cố tình thì thầm vào tai em.

- Không...Không muốn... - Tiếng cười thẹn thùng của Yê Nhi cứ thế nhẹ nhàng xoa dịu trái tim đang rướm máu.

Đôi tay nhỏ liên tục đánh vào trước ngực nhanh chóng bị tôi bắt được, sau đó gọn gàng đem cả cơ thể đang vùng vẫy ôm thật chặt. Vừa giữ được em, tôi đã vội vàng khom người, vùi mặt thật sâu vào hõm cổ trắng mịn, nhiệt tình hít lấy hương thơm dễ chịu.

Sự đụng chạm làm em nhột đến mức cả người đều co rúm, nhưng hai cánh tay thì vẫn kiên trì vuốt ve trên lưng tôi như người mẹ hiền đang dỗ dành đứa con nhỏ.Từng tuổi này mà chưa được ai đối xử ân cần như vậy khiến tôi vô cùng xúc động. Chỉ muốn bằng mọi giá moi ra trái tim này để em có thể nhìn thấy.

Yên Nhi lúc nào cũng nói sự tồn tại của tôi mang đến cho em cảm giác an toàn. Nhưng kỳ thực, bản thân tôi lúc nào cũng nhận thấy điều ngược lại. Sự yêu thương, chăm sóc từ em mới là món quà có năng lực xua đi mọi cảm giác mệt mỏi. Nụ cười trên môi em là ngọn lửa ấm áp làm tan chảy mọi ngóc ngách trong cõi lòng băng giá. Vì em, tôi sẵn sàng nhận lấy mọi đau khổ. Miễn là gương mặt kia có thể luôn tươi cười rạng rỡ, đôi tay kia có thể mãi mãi ở trên lưng vỗ về.

- Yên Nhi... – Tôi bắt đầu bước đi trên ranh giới giữa những lời nói dối và cảm xúc chân thật – Anh muốn cùng em sinh một đứa con...

- ...

- Một đứa con lương thiện và xinh đẹp như mẹ nó...

-...

- Mình cùng nhau quay lại khu vườn ấy, em nhé! – Nhích người ra khỏi cơ thể đang bất động của cô bé, tôi cố bình tĩnh đè xuống mọi đau đớn – Anh hứa sẽ cùng em chăm sóc và yêu thương nó...sẽ dạy nó cách yêu thương và chăm sóc em...không cho nó làm em phải khóc...

- Em chỉ muốn được cùng anh có chung điều gì đó. – Yên Nhi đột ngột ngắt lời – Thậm chí còn mong, mình có thể cùng anh hòa thành một...

Rồi chúng ta sẽ cùng có những đứa con khác. Rồi chúng ta sẽ cùng có những đứa con khác mà. Tôi thống khổ liên tục tự an ủi mình.

- Đi với anh…Đi tìm con của chúng ta.

Khác với thái độ lần trước, Yên Nhi hôm nay bước chân vào Vươn Linh Hồn trong trạng thái rụt rè, e ấp khiến người ta thấy xao động. Bước chân em líu ríu như vừa nôn nao lại vừa hồi hộp. Thỉnh thoảng còn ủy mị dựa vào người tôi, mắt e dè quan sát cây cối xung quanh. Thái độ này quả thật khiến tôi đau lòng không dứt.

- Hôm trước anh nói làm sao để biết mình đã tìm được một đứa? – Cô ấy lại ngại ngùng hỏi.

- Trước bụng em sẽ có cảm giác ấm nóng – Tôi đau đớn đặt điều để kế hoạch trở nên thuận lợi.

- À. – Em chăm chú lắng nghe rồi an tâm gật đầu.

Kế hoạch đền bù cho anh của em sắp thành công rồi cô bé à. Và kế hoạch làm cho em an tâm của anh cũng sắp kết thúc trong mỹ mãn. Nhưng tại sao tâm can vẫn không thôi gào hét?Yên Nhi, anh cảm thấy mình sắp không thể bước thêm bước nào nữa…

- Có phải vì con người em không tốt nên mới...?

Đi một vòng mà vẫn chưa thấy gì khác lạ khiến Yên Nhi bắt đầu sốt ruột. Bàn tay nhỏ càng túc càng toát mồ hôi lạnh.

- Không phải em không tốt... – Tôi nhẹ nhàng tìm cách trấn an - ...Mà là quá tốt để tìm thấy một linh hồn phù hợp.

- Nhưng lỡ như không tìm thấy...

Nhìn thấy ánh mắt bất an của em, tôi cảm thấy không đành lòng nên xoay người cô bé lại. Cẩn thận đặt hai tay mình lên vòng eo mảnh khảnh, tôi giả vờ đánh lạc hướng vợ.

- Có thể vì bụng em nhỏ quá...làm sao chứa nổi đứa trẻ?

- Nhỏ ư? – Yên Nhi hốt hoảng nhìn xuống chỗ đang bị tôi chạm vào – Nhưng từ khi ba mẹ sinh ra đã như vậy.

Tranh thủ lúc em vừa chuyển di tầm mắt, tôi lập tức vận sức truyền đến trước bụng cô bé một luồng khí ấm dịu nhẹ.

- Tuyên... – Em như người mất hồn, vội nắm lấy tay tôi – Tuyên...

- Thế nào?– Tôi cố bày tỏ thái độ sốt ruột -  Có phải đã nhận thấy điều gì đó?

- Em...

Nhìn vào cặp mắt long lanh vì xúc động của em, tôi chỉ hận không thể đập đầu vào thân cây kia mà chết.

- Em thấy, thấy dưới bụng hình như hơi nóng...– Yên Nhi bối rối rơi lệ - ..Có phải con đã ở trong này rồi không anh?

Đủ rồi...đủ rồi... Tôi thật sự không thể chịu nổi thêm nữa. Đóng kịch trước mặt một tâm hồn trong sáng và thánh thiện như em đáng để mình bị đưa xuống địa ngục.

- Nếu thấy vui thì xin em đừng khóc... – Tôi đau đớn hôn lên bờ môi đang run run vì xúc động - ...Đừng khóc nữa được không em?

Nhưng Yên Nhi càng lúc lại càng khóc lớn.

- Cuối cùng em cũng có được một “thứ” của anh...Cuối cùng em cũng được mang trong người phần nào đó thuộc về anh...- Cô ấy nghẹn ngào để mặc tôi âu yếm - ...Tuyên, em thật sự rất hạnh phúc...

Đứa trẻ này không hề có phần nào của anh, thâm tâm tôi quằn quại giãy giụa, Yên Nhi, đứa trẻ này hoàn toàn không có phần nào của anh trong đó.

Chỉ có một trái tim lúc nào cũng hướng về em. Một trái tim đang đấu tranh từng phút để có thể yêu con em như chính giọt máu của mình. Một trái tim đang vẫy vùng không bao giờ muốn tha thứ cho anh Chín.

Chính anh là người đã cướp đi giây phút thiêng liêng hạnh phúc này. Chính anh là người đẩy tôi vào thế phải nói dối để bảo vệ tâm hồn bị tổn thương tơi tả của cô bé. Tôi hận anh và sẽ không bao giờ tha thứ về điều đó, không bao giờ...

- Anh... – Yên Nhi cuống quýt kêu lên khi bất ngờ bị tôi lôi kéo – Đây là nơi “công cộng”.

- Anh mặc kệ. – Tôi nóng nảy đẩy em nằm xuống thảm cỏ êm mượt – Cần kiểm tra nhà mới của con một chút.

- Không được, không được như thế.– Cô bé hốt hoảng đưa tay giữ chặt gấu áo – Nếu để ai nhìn thấy.

- Sẽ không có ai – Tôi càng bướng nói bừa.

Một tay dùng sức giữ lấy hai cổ tay em, tay còn lại dễ dàng đem chiếc áo màu phấn hồng kéo lên khỏi rốn. Yên Nhi xấu hổ đến nổi hai má đều đỏ bừng, nằm thở dốc trên mặt đất.

- Đây là nơi con chúng ta sẽ sinh sống? – Tôi nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng trắng phẳng lì của em.

Nếu buộc phải chấp nhận, thì chi bằng cứ tự lừa dối mình trong tình yêu dành cho cô bé. 

- Có phải sau mấy tháng sẽ lớn hơn một chút? – Tôi tiếp tục cúi đầu hôn nhẹ làm em run rẩy - Chắc mẹ nó khi ấy sẽ đi lại rất vất vả.

- Làm ơn... – Yên Nhi vô lực mím môi - ...Đừng nghịch em nữa...

Trước thái độ cầu xin của em, tôi chỉ mỉm cười mà không hề có ý dừng lại động tác. Phản ứng nhạy cảm mà chân thật của em lúc nào cũng đẩy tôi vào chỗ máu xông lên não. Nếu đem so sánh cùng Ngọc Thủy thì tốc độ mất kiểm soát còn cao hơn gấp bội.

Hết hôn lại cạ mũi trước bụng em, tôi hoàn toàn vừa lòng khi nhận ra cô bé đã không còn giãy giụa. Hai tay tìm cách vùng vẫy cũng ngoan ngoãn thả xuôi bên người. Hơi thở ngọt ngào mỗi lúc một trở nên dồn dập, đứt quãng.

- Cảm ơn em. – Tôi nhoài người, khẽ nâng gáy em dậy – Cảm ơn vợ yêu dấu đã giúp anh mang thai đứa bé này.

- Anh là thằng ngốc – Yên Nhi khẽ chớp nhẹ đôi mắt đẹp, đầu hơi ngửa ra sau vì sự nâng đỡ của tôi.

- Phải, anh là thằng ngốc. Một thằng ngốc may mắn tìm được bảo vật.

Vội vàng hôn dồn dập môi em, tôi lúng túng muốn che đi giọt nước mắt vừa thừa cơ lăn xuống. Nhưng chiếc cổ trắng…trống không đã vô tình nhắc nhở một điều gì đó.

- Yên Nhi, sợi dây chuyền anh tặng em đâu?

- Em... – Giọng nói khẽ thì thầm như sợ hãi - ...Em sợ mất nên đã đem cất...

- Đừng cất, anh muốn thấy em mỗi ngày đều đeo nó.

Mai Tiểu Vân nghỉ. Mốt mới post tiếp được nha mọi người!


[Đọc Truyện Này...]


CHAP 49.1: ĐÊM TỒI TỆ (Anh)




CHAP 49.1: ĐÊM TỒI TỆ


- Hai đứa bị mắc mưa phải không? - Chị Thu Hương hỏi sau khi đưa cho nó một ly nước ấm.

- Dạ - Anh trả lời - Cơn mưa bất ngờ quá nên tụi em không kịp tìm chỗ tránh.

- Ừ, trước giờ chị cũng chưa từng thấy cơn mưa nào lạ như vậy. Nhưng thôi, hai đứa về tới nhà mà không bị gì là may mắn lắm rồi. Chị có chút việc ở dưới nhà nên phải đi đây.

- Cảm ơn chị, chị Thu Hương - Nó nhìn theo.

- Ơn nghĩa gì chứ, khách sáo quá đi. Em đấy, tối nay nhớ đắp mền cho cẩn thận, bị nhiễm lạnh thì ngày mai khỏi đi đâu hết.

- Em nhớ rồi chị - Nó cười đáp

Đợi chị Thu Hương đóng cửa lại rồi anh mới lấy tay đẩy nhẹ đầu nó về phía sau rồi nói giọng nửa thương nửa giận:

- Ai mà yếu tim chắc không yêu em được.

- Chắc lúc đó em làm anh lo lắm? - Nó nói giọng của người biết lỗi - Anh đừng giận nữa nha!

- Nói vậy chứ em có biết mình đã làm những gì không?

- Hì..sự thật là không nhớ rõ lắm.

- Vậy cũng bày đặt xin lỗi. Lúc đó, cơ mặt em nhăn hết lại, mắt long lên sòng sọc, hai má thì đỏ bừng...

- Có thật là đáng sợ như vậy không?

- Ha Ha - Anh bật cười - Có lẽ là không đến nỗi như anh kể. Vì nãy giờ anh chỉ muốn chọc em thôi.


- Anh quá đáng lắm nha! - Nó kêu lên và đánh anh một cái rõ đau.

- Ui. - Anh rên rỉ - Với anh mà em cũng mạnh tay vậy hả? Phải biết "thương hoa tiếc ngọc" chứ!

Nó dựa lưng vào thành giường, mắt nhìn ra biển xa:

- Không hiểu sao em cứ có cảm giác ở ngoài kia vẫn còn điều gì đó đang chờ mình khám phá.

- Có lẽ trước đây, em và vùng biển này có quan hệ rất mật thiết.

Nhi khẽ nhắm mắt lại khi Tuấn đưa tay vén nhẹ những sợi tóc rủ trên trán mình. Nó thích động tác này của anh, vừa dịu dàng lại vừa tình cảm. Và thật lòng mà nói, cô bé chỉ mong Tuấn có thể dừng bàn tay trên mặt nó thêm chút nữa. Để nó được áp mặt vào đó mà trốn tránh cơn mệt mỏi cùng những nỗi buồn phiền.

- Anh có tin rằng em thậm chí còn không biết bằng cách nào mình làm được điều đó không? - Nó buồn bã.

- Tin chứ. - Anh nắm lấy tay cô bé, nói giọng chắc chắn

Niềm tin anh dành cho nó dường như là một thứ tình cảm không cần có lý do. Chỉ cần đó là những lời do chính miệng nó nói ra thì dù cho cả thế giới này phản đối, anh cũng không do dự mà đặt hết lòng tin vào đó. Còn nó, chỉ cần anh chịu tin, mọi người nghĩ gì, cô bé cũng mặc…

Ngồi với Nhi thêm một lát thì Tuấn về phòng. Nó thấy mệt nên tắt đèn đi ngủ sớm. Chỉ mới một ngày trôi qua mà sao nó thấy dài ghê gớm. Trong hôm nay, không biết bao nhiêu là chuyện đã xảy ra. Cái gì đã tấn công con cá heo trên bờ biển? Vì sao mấy ngày qua, mẹ anh không hề đến tìm nó với nó? (mặc dù thật lòng mà nói thì nó chẳng mong gặp lại bà ấy một tẹo nào) Và tại sao nó lại có thể chữa lành vết thương cho một con cá heo?... Những câu hỏi làm đầu óc nó mệt dần mãi cho đến lúc không còn chịu nổi nữa thì nó đã vùi mặt vào gối ngủ tự lúc nào.

Thế nhưng, ngày hôm nay chưa chấm dứt ở đó. Giữa đêm khuya, nó giật mình tỉnh giấc vì thấy có ai đó đang sờ lên mặt và vuốt ve mái tóc mình. Quá sợ hãi, nó hét toáng lên và quơ tay múa chân loạn xạ. Sau đó có tiếng đồ vật bị đổ bể và tiếng ai đó chạy rất nhanh qua hành lang. Hấp tấp bật ngay công tắt đầu giường, Nhi mới bàng hoàng nhận ra trong phòng chẳng còn ai khác ngoài nó.


[Đọc Truyện Này...]


CHAP 48.2: BIỂN XANH DẬY SÓNG (Anh)




CHAP 48.2: BIỂN XANH DẬY SÓNG


Nó chạy theo anh băng qua cánh rừng, trong lòng thoáng lo sợ. Hay là con vật hôm trước lại đến đây tìm nó? Có khi nào giữa nó và con vật ấy kiếp trước có thù oán sâu nặng với nhau. Bây giờ quay lại để tính sổ.

Tuấn nhận thức ra mọi chuyện trước Nhi vài giây và lập tức chạy như bay đến. Một con cá heo vừa bị sóng đánh dạt vào bờ. Nó chưa chết nhưng xem chừng rất yếu ớt, khó lòng qua khỏi tối nay.

- Chuyện gì xảy ra với mày thế ? - Anh thốt lên ngay khi quỳ xuống bên cạnh con cá

Trên mình nó đầy những vết cào xé từ một con vật nào đó có cặp vuốt rất sắc nhọn. Con cá heo phát ra những âm thanh nho nhỏ làm nó thấy động lòng. Ngoài xa, đồng loại của nó cũng thi nhau kêu ầm lên, có vẻ nhốn nháo lắm. Chúng liên tục phóng lên khỏi mặt nước, hướng về phía con bị thương và cất lên giọng buồn thảm chưa từng thấy.

Nhi đứng lặng người, mắt nhìn những vệt máu dài trên người con vật tội nghiệp thì một giọt lệ bỗng lặng lẽ trào ra và rơi xuống bàn tay có đeo nhẫn của nó.Giọt nước mắt lập tức loan ra và trở nên sáng rực. Nó từ tốn ngồi xuống bên cạnh anh rồi nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve con vật:

- Đừng sợ!....Rồi mày sẽ ổn thôi....

Anh giật mình nghiêng đầu nhìn Nhi vì nhận ra giọng nói của nó đã trở nên khác thường. Nhưng nó thì chẳng hay biết gì. Cảm xúc duy nhất lúc này là sự phẫn uất và căm tức đến cực độ. Nỗi uất ức cứ thế trào lên, lồng lộn trong khóe mắt và biểu lộ trên từng cơ mặt.

Không biết từ lúc nào, mây đen đã bắt đầu ùn ùn kéo tới. Vầng trăng và các vì sao thì trốn đâu biệt tích. Trời nổi gió to và một tia chớp bất ngờ loé sáng. Sóng biển như gào thét và lũ cá heo càng nhốn nháo hơn.

Tuấn dần nhận ra, hễ Nhi càng xúc động thì thiên nhiên xung quanh họ càng trở nên tồi tệ. Tại sao trông vẻ mặt cô bé lại tràn đầy nỗi xót thương như thế? Dẫu nó có là một người hết lòng yêu thương động vật cũng đâu đến mức này. Lẽ nào lũ cá heo cũng là một phần trong con người Nhi, con người bấy lâu vẫn ngủ quên trong tiềm thức?

Nước mắt cô bé cứ thế rơi xuống từng giọt, từng giọt một trên cơ thể đầy máu của con vật. Trời bắt đầu mưa như trút nước, anh lấy tay lau mặt và quay qua nhìn nó thì...mọi chuyện đã khác hẳn. Muôn vàn hạt bụi lấp lánh bỗng từ đâu xuất hiện, kết tinh thành một chiếc vương miệng lộng lẫy nằm chễm chệ trên đầu nó. Bãi cát trắng bị cơn gió tàn ác cuốn tung lên bầu trời....

Bàn tay nó chạm đến đâu thì vết thương ở chỗ đó lập tức liền lại. Chẳng mấy chốc mà con cá heo bị thương lúc đầu đã trở nên lành lặn. Nó bắt đầu vẫy đập muốn quay lại biển. Anh liền cùng Nhi đưa con cá heo khỏi bờ. Khi thấy nước đã đủ sâu, họ mới buông tay ra. Chú cá quẫy mạnh rồi lao thẳng ra ngoài khơi, sum vầy với đồng loại đang chờ đợi.

Nó nhìn theo rồi khẽ chớp mắt, mỉm cười:

- Cứ đi đi, những người bạn tốt của ta...

Sau đó, không đợi anh kịp hỏi gì thêm, nó bỗng ngã nhào xuống dòng nước.

- Vân Nhi! - Anh hét lên và lập tức lao xuống theo.

Sau một hồi vật lộn vất vả mới lôi được cô bé lên bờ. Lúc đó thì mây đã tan, mưa đã tạnh. Mặt trăng lại toả sáng và các vì sao lại xuất hiện. Biển cả trở lại vẻ hiền dịu vốn có của mình và gió cũng không làm rung cây như trước. Còn lại lúc này chỉ là hai chữ “yên bình” và hơi thở gấp gáp của chàng trai trẻ.

Tuấn đặt nó nằm trên bãi cát, vừa lay vừa gọi. Cái cơ thể bé nhỏ đang mềm nhũng trên tay làm anh hoảng hốt. Đầu nó cứ lắc lư theo những cái lắc mạnh còn hai mắt thì nhắm nghiền. Chiếc vương miệng đã biến mất. Nhi bây giờ lại là cô gái bé dịu hiền, nhút nhát mà anh hết lòng yêu thương, quý trọng:

- Tỉnh lại đi, Vân Nhi – Tuấn ôm chặt nó vào lòng, giọng thiết tha nài nỉ – Đừng bỏ anh!...Anh còn rất nhiều chuyện muốn nói với em… Mở mắt nhìn anh đi, cô bé!...

Và nó bắt đầu ho, ho nhiều đến nỗi cơ mặt nhăn nhúm lại. Sau khi hộc ra ngoài cả bụm nước to, nó mới dùng bàn tay của mình nắm nhẹ lấy áo anh, miệng thều thào hai tiếng duy nhất:

- Gia Tuấn…

- Anh đây – Tuấn vừa mừng vừa giận, vội hôn nồng lên trán nó – Anh đây.

Vân Nhi tiếp tục ho rồi dúi đầu vào ngực anh:

- Đây là đâu mà lạnh quá vậy anh?

- Đợi lát nữa em sẽ nhớ - Tuấn vội vàng ôm cô bé vào lòng khi nhận ra người nó bắt đầu run - Bây giờ mình quay về nhà. Và sau đó em sẽ ổn thôi.

Nó gật đầu nhè nhẹ rồi vòng tay ôm lấy cổ anh. Không chần chừ thêm, Tuấn vội vàng nhấc nó lên khỏi mặt đất và đi thẳng một nước...


[Đọc Truyện Này...]


CHAP 48.1: BIỂN XANH DẬY SÓNG (Anh)




CHAP 48.1: BIỂN XANH DẬY SÓNG


Về tới nhà, thấy vẫn chưa đến giờ cơm nên anh với nó chia tay nhau và hẹn nửa tiếng sau sẽ gặp ở chân cầu thang. Nó hối hả chạy lên lầu, nôn nóng được tắm một cái cho mát mẻ. Đi cả ngày chắc giờ nó còn dơ hơn cú.

- Trông em có vẻ vui. Đi chơi chắc là thích lắm hả?

- Phải - Nó đi thẳng một mạch sau khi đã xác định được người hỏi là ai.

- Nhà bà già ấy có gì hay mà hai người lại đến?

- Ông theo dõi chúng tôi? - Nó quay phắt lại, vẻ hung dữ

- Muốn người ta không biết trừ phi mình đừng làm.

- Nếu ông còn không mau kết thúc cái trò này đi thì...

- Thì thế nào? Em sẽ méc lại với Gia Tuấn hả? Ha ha ha - Gia Đức cười phá lên

- Hãy thôi đi, bộ ông nghĩ tôi không dám sao.

- Cứ nói đi nếu em cho rằng cậu ấy sẽ tin.

Nó thấy sẽ thật vô ích nếu mình cứ tiếp tục nói day dưa dài dòng với loại người không biết điều như hắn nên bỏ ngoài tai lời châm chọc ấy và đi thẳng về phòng.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, nó thay một cái váy màu hồng cánh sen, cài một chiếc kẹp hình con bướm lên mái tóc rồi đi xuống lầu. Anh đã đợi sẵn dưới đó, trông thật gọn gàng với chiếc áo thun trắng có cổ và quần jean xanh.

- Em đúng giờ ghê.

- Anh cũng vậy mà - Nó cười - Phòng ăn ở đâu anh biết không?

- Biết chứ, anh đã đến đây mấy lần rồi.

- Ăn cơm xong em định ra ngoài đảo chơi. Anh có muốn đi chung không?

Anh biết nó có ý châm chọc nhưng cũng trả lời.:

- À, nếu em cho phép thì anh theo liền.


Nó nhìn anh rồi cả hai cùng bật cười. Nhà chị Thu Hương chỉ có hai người mà cái phòng ăn rộng gấp đôi so với nhà anh. Bốn con người ngồi cách xa nhau cả thước. Người phục vụ thì chạy ra chạy vô tấp nập. Nó cố ăn nhanh hơn bình thường để sớm được ra ngoài nhưng anh bồi bàn đứng gần đó bỗng rót đầy rượu vào ly làm nó tá hoả. Trong đời Nhi đã bao giờ uống mấy thứ này đâu. Nó định quay qua nói anh ta cho mình xin một ly nước lọc lthì một giọng nói chợt vang lên:

- Đó là rượu quý nhà anh, chỉ dùng khi có khách quan trọng. Đã rót ra rồi em không uống là không được đâu - Gia Đức nhìn nó.

- Em cứ uống thử xem thế nào? - Chị Thu Hương đề nghị - Cũng không tệ lắm đâu.

Nó đưa mắt về phía đối diện thì thấy anh khẽ chớp mắt ra hiệu nên miễn cưỡng đưa lên miệng nhấp thử một miếng.

- Thế nào? Em uống có được không? - Chị Thu Hương hỏi.

- Tàm tạm - Nó trả lời mà mặt méo xẹo

- Vậy phải uống cho hết đấy nhé - Gia Đức nói.

Nó cười qua loa rồi lại ăn tiếp, trong bụng thầm nhủ sẽ không bao giờ đụng tới cái ly đó lần thứ hai. Cuối bữa, nó rời bàn ăn với ly rượu còn nguyên si. May là không có ai để ý.
Anh nháy mắt ra hiệu với nó rồi cả hai rủ nhau ra ngoài.

Hòn đảo về đêm có vẻ đẹp huyền ảo riêng của nó. Trong bóng tối của rừng cây rạm rạp ẩn hiện những bóng đèn điện nhấp nháy như đom đóm. Anh còn đùa rằng ấy chính là mắt của mấy con ma rừng đang dõi theo từng bước chân nó. Những lời lẽ ấy chẳng những không khiến nó thấy sợ hãi mà còn cười ngất. Con đường mòn uốn quanh được ánh trăng soi sáng, gió thổi hàng cây lao xao hòa với tiếng sóng biển rì rào nghe thật thích. Nếu chỉ có một mình chắc chẳng bao giờ nó dám vác xác ra ngoài này đâu. Những cái nó cho là thú vị kia phút chốc sẽ trở nên ghê sợ và ma quái.

- Em có thấy lạnh không? - Tuấn bỗng quay qua nhìn Nhi và hỏi bằng giọng ấm áp.

- Không - Nó chớp mắt ngạc nhiên – Sao anh lại hỏi?

- Vì anh thấy nãy giờ em cứ co ro mãi.- Vừa nói anh vừa quàng tay qua vai nó, cười khì - Mà sao em chậm tiêu thế? Đáng lẽ khi được hỏi như thế thì phải nói là lạnh chứ. Chứ không, anh biết tìm đâu ra lí do để được đi gần em bây giờ?

Nghe anh bảo vậy nó chỉ cúi đầu, mỉm cười không đáp. Chậm rãi đi bên Tuấn, hai chân Nhi như ríu cả lại. Không biết hớp rượu vừa nãy khiến nó say hay chính sự âu yếm từ chàng trai bên cạnh làm cô bé choáng váng. Thôi thì cứ giả vờ lạnh để được ở gần anh, được nép người vào bờ vai rộng, đầy an toàn ấy.

Nó không biết từ lúc nào, mình đã yêu tha thiết nụ cười và ánh mắt đó. Chẳng cần rắc rối gì đâu, miễn được nhìn thấy anh, được nghe tiếng anh cười là lòng nó lại trở nên ấm áp. Nhi thích bờ vai đã làm chỗ dựa cho mình những lúc nước mắt rơi, thích bàn tay nắm chặt mỗi khi nó sợ hãi, thích cặp mắt tò mò mà không dám hỏi của anh trước mỗi lần nó đăm chiêu suy nghĩ... Nếu đây là cái người ta vẫn gọi là yêu thì có lẽ nó đã yêu anh thật.

Càng hạnh phúc bao nhiêu Nhi càng lo sợ khi nghĩ đến ngày mình rời xa Tuấn mãi mãi. Chắc là nó sẽ nhớ anh đến quay quắt mất thôi. Những lời thơ cô đọc trên lớp hôm nào bổng văng vẳng bên tai: "Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên. Tôi đã đày thân giữa xứ phiền. Không thể vô tình qua trước cửa. Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên"


- Tự nhiên sao im lặng thế em? – Tuấn lại hỏi như muốn phá tan bầu không khí yên lặng.

- Hay mình chơi trò gì đó ha! - Nó bất giác ngẩng đầu nhìn anh, đề nghị.

- Trò gì, em nói đi. - Anh gật đầu.

- Em đuổi, còn anh chạy, được không?

- Sao lại có vụ đó? – Anh bất ngờ đưa tay vuốt nhẹ gò má làm mặt nó nóng rang - Em toàn thích những chuyện ngược đời không thế?

Vừa lúc ấy, một âm thanh lạ vang lên làm cả hai cùng giật bắn mình. Nhi dáo dác nhìn quanh, miệng lắp bắp:

- Đó là tiếng của con gì thế?

- Có vẻ như từ ngoài biển vọng vào. - Anh nhíu mày nghĩ ngợi - Chúng ta ra đó xem thử đi!

[Đọc Truyện Này...]


CHAP 47: GIA QUY KHÓ HIỂU ( Anh)




CHAP 47: GIA QUY KHÓ HIỂU


Ngôi nhà hiện ra trông dễ thương hơn nó nghĩ. Đúng là nơi ấy có trồng rất nhiều hoa với đủ các sắc màu rực rỡ. Con đường nhỏ dẫn vào nhà rải sỏi trắng, hàng rào thấp như đang dang tay ôm trọn lấy khu vườn. Vì nó và anh bị lạc đường nên lúc tới nơi thì bầu trời đã chuyển sang một màu hồng êm dịu. Điểm trên đó là những luồng mây xanh xanh nhẹ trôi.

- Em đói không?- Anh vừa dắt xe vừa lấy tay xoa bụng - Hình như mình đã đi cả ngày mà chẳng hề ăn uống gì cả.

- Rời khỏi đây mình sẽ về nhà ngay. Chắc vẫn chưa muộn giờ ăn tối ở nhà đâu, anh nhỉ. - Nó mỉm cười đau khổ.

- Ừ, nhưng anh nghĩ em nên tươi tỉnh lên một chút. Để không, người trong nhà vừa mở cửa, nhìn thấy hai đứa mình họ lại tưởng là ăn xin mới khổ.

- Anh thì lúc nào cũng nói đùa được. - Nó cười tủm tỉm.

Sau khi dựng chiếc xe vào một góc, anh và nó cùng bước lại gõ cửa. Trong khi chờ đợi, nó đưa mắt nhìn quanh khu vườn. Một cách tình cờ, Nhi phát hiện ra nằm sâu trong bụi rậm là một phiến đá thật to, trên đó có hình một người đàn ông còn khá trẻ và bên dưới là dòng chữ "Phàm là con cháu nhà họ Bạch, ai gặp kẻ này thì phải giết ngay lập tức"

Nó thấy lạnh cả xương sống ngay sau khi đọc xong dòng chữ. Sao lại có cái gia quy gì kì lạ như thế nhỉ? Nhìn lại gương mặt người đàn ông kia thì muốn té ngửa vì ông ta giống anh một cách đáng sợ
Cô bé hốt hoảng quay lại định bảo Tuấn mau trốn đi nhưng đã quá muộn. Cánh cửa mở ra và một thiếu nữ xuất hiện:

- Hai người tìm ai?

Nó há hốc không biết việc gì sẽ xảy ra tiếp theo và câu trả lời có ngay sau đó. Sau khi nhìn anh bằng một ánh mắt không thể ngạc nhiên hơn, cô gái lấy ra từ trong túi một con dao găm và đâm thẳng về phía trước.

- Coi chừng ! - Anh vội kéo nó lùi lại.

Mất đà, người thiếu nữ té nhào. Trông điệu bộ thì có vẻ như cô ta cũng chẳng có chút võ công nào như nó. Sau khi lấy lại thăng bằng, cô gái lại nhắm thẳng vào anh mà lao tới, đâm lấy đâm để. Anh thấy vậy thì hết chạy lại né, miệng hét lớn:

- Dừng lại đi! Chúng ta không thể nói chuyện từ tốn với nhau được ư?

- Tôi chẳng có gì để nói với ông hết. Giết người thì phải đền mạng.

- Cái gì? Ai giết ai chứ? - Anh lách người ra sau cây cột, mặt ngơ ngác.

Nó thấy thật khó tin khi Gia Khiêm bảo anh là một người học võ từ nhỏ. Nếu quả thật như thế thì tại sao nãy giờ anh vẫn để cô gái kia cầm dao rượt mình chạy vòng quanh thế kia. Nhưng con dao cô ta cầm sắc nhọn quá, làm cho nó thấy cũng hơi ớn lạnh. Nó không sợ cô ấy đâm trúng anh mà lo mình bị cổ "giận cá chém thớt", giết anh không được lại đổi mục tiêu qua nó.

- Cô bình tĩnh lại đi! - Nó nói với cô gái - Anh ấy không phải là người "gặp thì phải giết ngay" của dòng họ cô đâu.

- Em đang nói gì thế? - Anh ngạc nhiên.

Phớt lờ câu hỏi đó của anh, nó lại tiếp tục khuyên nhủ:

- Theo tôi nghĩ, cái quy định ấy hẳn đã có từ nhiều năm trước. Nếu tính từ đó đến nay, liệu người đàn ông ấy có thể trẻ tuổi thế này không? Những người có gương mặt giống nhau trên đời này không phải hiếm đâu.

Kết quả thật bất ngờ khi cô gái nghe theo những lời biện minh của nó và đứng lại. Nó thấy cô ta quay về phía mình và từ tốn đi lại gần, trong lòng có chút lo sợ. Cô ấy tuy không rượt đuổi anh nữa nhưng con dao thì vẫn nằm gọn trong tay và không gì có thể hứa hẹn rằng cô ta sẽ không dùng con dao đó để đâm nó. Nó chớp mắt, cô gắng đứng thật vững để không sợ quá mà bỏ chạy.

- Vậy hai người đến đây để làm gì? - Cô gái hỏi.

Lúc bấy giờ, nó với anh mới nhìn nhau, mỉm cười nhẹ nhỏm....

Bạch Phụng, tên người thiếu nữ, rót trà mời anh và nó rồi ngồi xuống tiếp chuyện. Hỏi ra mới biết từ nhỏ cô ấy đã được mẹ nhắc đi nhắc lại cái nhiệm vụ "không bao giờ được quên" ấy. Mẹ Bạch Phụng nói rằng chính người đàn ông kia là kẻ đã hại chết bà cố của cổ. Vừa rồi, thấy anh quá giống người đàn ông trên tảng đá, Bạch Phụng xúc động đến không kịp suy nghĩ:

- Tôi thành thật xin lỗi, mong hai người đừng giận.

- Không sao đâu. - Anh lắc đầu - Tính tôi mau quên lắm. Nhưng khi nãy cô nói người đàn ông đó hại chết bà cố của mình. Tôi cứ thắc mắc sao ông ta phải làm thế?

- Mẹ nói ông ta là một tên phụ bạc, thấy người gặp nạn mà bỏ mặt không chịu cứu.

- Cô không biết quan hệ giữa bà cố cô và người đàn ông đó là gì sao?

- Họ là kẻ thù, mẹ tôi nói như thế.

- Khoan đã, nói vậy là Bạch Cúc đã lập gia đình sao? - Nó hỏi.

- Không, bà ngoại tôi chỉ là con nuôi của bà cố thôi. Nghe nói lúc bà cố còn sống, ngoại tôi chỉ mới lên mười. Nhưng ngoại vẫn nhớ như in cố đã chết như thế nào. Bức tranh hai người thấy ngoài vườn cũng là một tay bà cố tôi vẽ đấy.

- Thật kì lạ! Nếu bà cố cô với người đàn ông kia đã là kẻ thù, thì sao bà ấy còn vẽ hình ông ta?

- Việc đó...tôi cũng không biết - Bạch Phụng nhún vai, lắc đầu nói

Sau đó, anh lấy lí do trời tối và xin phép ra về. Cô gái cũng không níu giữ lại thêm mà lẳng lặng tiễn cả hai ra cửa. Trên đường về, anh đột ngột hỏi nó:

- Em thấy thế nào?

- Hình như quan hệ giữa hai người đó không đơn giản như vậy đâu.

- Anh cũng thấy thế. Em nghĩ...trước khi trở thành kẻ thù, họ là gì của nhau?

- Việc đó làm sao em biết - Nó cười - Có khi họ yêu nhau chưa biết chừng.

- Em suy nghĩ giống anh lắm. Không biết vì lẽ gì mà ông ta lại hại người yêu của mình nhỉ?

- Thôi, đừng đoán mò nữa. Cứ đợi ngày mai đến nhà chàng thanh niên kia xem có biết thêm gì không. Cuối cùng vẫn chưa kết luận được cái chết của Bạch Phụng có liên quan gì đến vụ này làm em bực mình quá.

- Quên nó đi, bây giờ việc quan trọng nhất là về nhà ăn cho no cái bụng đã.

- Ừm..ừm - Nó gật lia lịa và thấy cơn đói đang cồn cào.



Một ngày dài trôi qua để lại nhiều điều khó hiểu
Nhưng vấn đề chưa chấm dứt ở đó khi anh và nó về đến nhà
Sức mạnh mới được phát hiện khiến cả Gia Tuấn và Vân Nhi đều sửng sốt

[Đọc Truyện Này...]


CHAP 46: CHUYỆN NĂM MƯƠI NĂM TRƯỚC (Anh)




CHAP 46: CHUYỆN NĂM MƯƠI NĂM TRƯỚC


Cuối cùng nó và anh cũng tìm ra nơi ở của người phụ nữ ấy. Bà ta sống một mình trong ngôi nhà tấp nập gia nhân. Nơi ấy bốc ra một cái mùi lạ làm mũi nó sụt sịt mãi. Bà lão mời nó và anh dùng nước và tiếp chuyện. Không cần dài dòng, anh vào vấn đề ngay khiến bà ta thoáng ngỡ ngàng.

- ...Ta chỉ nhớ năm ấy, bầy cá heo bỗng xuất hiện ở gần bờ hơn mọi khi. Sáng hôm sau, người ta thấy có một cô gái nằm bất động trên bờ biển. Cô ấy được con trai của một đại gia mang về chữa trị....Chuyện diễn biến thế nào ta không rõ. Chỉ biết không lâu sau đó cả hai đều mất mạng...

- Tại sao họ lại chết? - Nó hỏi gấp.

- Mọi người nói đó là kết quả của một lời nguyền có từ nhiều năm về trước. Sau khi cô gái mất, chàng thanh niên đau buồn sinh bệnh rồi cũng ra đi...

- Bà có biết lời nguyền đó nói gì không? - Anh chồm người về trước một cách vô thức.

- Chẳng ai biết chính xác lời nguyền nói gì - Bà lão lắc đầu - ...Nhưng câu chuyện về đôi nam nữ đó là có thật. Cha cậu thanh niên ấy mất con trai thì đau xót cực độ và qua đời sau đó mấy tháng. Ngôi nhà trở thành vô chủ. Bao nhiêu năm qua mà vẫn không ai dám vào đó ở.

- Chỉ trong một thời gian ngắn mà nhiều người chết vậy sao? - Hàng lông mày của nó nhíu lại.

- Thật ra còn một người nữa. Cô ấy vốn là người xinh đẹp nhất ở đây, tính cho tới khi cô gái lạ mặt xuất hiện. Mọi người ví họ là hai con rồng của biển Bình An này.

- Cô gái đó chết vì lẽ gì bà có biết không? - Bàn tay nó nắm chặt lại.

- Rất tiếc cô gái trẻ ạ, ta không thể cho cháu câu trả lời.- Bà lão cười - Nhưng tại sao hai cháu lại quan tâm đến vấn đề này thế?

- Dạ, chúng cháu tình cờ đến đây chơi. Nghe người ta nói nên tò mò muốn biết. - Anh trả lời

- Câu chuyện mãi mãi là một dấu hỏi lớn. Bao nhiêu người cũng từng tò mò muốn tìm ra câu trả lời nhưng vô ích. Nếu các cháu không sợ nhận thất vọng thì ta có thể chỉ cho vài nơi khác để tìm hiểu...

- Được như thế thì hay quá. Bà mau nói đi!

- Ngôi nhà chàng trai đó nằm ở số 45 đường Cánh Hạc. Vùng đó ít ai lui tới nên cây cối phát triển rất rậm rạp. Chịu khó hỏi một chút chắc cũng tìm ra. Nếu không thấy gì hay ho ở đó thì hai cháu có thể đến thăm gia đình cô gái nọ. Tên của cô ấy là Bạch Cúc. Nhưng... họ có chịu tiếp hay không thì ta chẳng nói trước được đâu nhé.

- Nhà của cô ta ở đâu thế ạ? - Anh vừa nói vừa rút cây viết trong túi ra ghi

- Số 203, phố Bạch Vân. Cứ thấy nhà nào có trồng thật nhiều hoa là nó.

- Cảm ơn vì đã giúp đỡ. - Anh cho lại cây viết vào túi và đứng dậy.

- Không có gì. Mà này, không biết vì sao ta trông mặt hai cháu thấy quen lắm đấy.
Anh và nó lập tức nhìn nhau, bối rối.....

Anh dắt xe ra khỏi cổng rồi nhìn nó hỏi:
- Mình có đi tiếp không?

- Đi chứ - Nó trả lời cương quyết.- Anh nói đúng, chúng ta chẳng làm gì được nếu không
biết đối thủ của mình là ai.

- Lên xe đi! Anh sẽ đưa em đến nhà cô gái đó.

Nó ngồi lặng im, suy nghĩ miên man về những điều vừa nghe thấy. Anh cũng lặng thinh không nói. Chợt, nó nhớ ra một chuyện bèn hỏi:

- Anh có biết người nào họ Pha không?

- Có. Em hỏi làm gì?

- Người đó là ai vậy? Em đã bao giờ gặp chưa?

- Rồi, với lại hiện giờ người ấy còn đang ngồi trước mặt em nữa kìa.

- Anh họ Pha ư? - Nó thốt lên - Vô lí quá, em nhớ anh họ Hoàng mà.

- Vậy là em chưa biết rồi. Thế giới của anh quanh đi quẩn lại chỉ có bảy dòng họ là các nốt trong thanh nhạc. Mỗi dòng họ có thể chia thành nhiều bộ phận nhưng tất cả đều có chung huyết thống. Và dòng máu đang chảy trong người anh là của nhà họ Pha. Bởi vậy, nếu để ý em sẽ thấy anh luôn đứng ở vị trí thứ tư trong ban nhạc.

Nó thấy như sét đánh ngang tai. Vậy là đúng rồi! Người phụ nữ trong giấc mơ đầu tiên của nó chính là mẹ anh. Bà bảo nó tránh xa người nhà họ Pha mục đích là để cả hai đừng quen biết. Bà năm lần bảy lượt kêu nó rời khỏi nhà anh là muốn ngăn chặn việc nó và anh trở nên thân thiết. Bởi vì bà ấy đã biết trước lời nguyền. Thế nhưng vì lẽ gì mẹ anh lại mang nó tới khu rừng đó. Hay bà chỉ muốn mượn tay nó để cứu anh?

Đối với nó thì cái chết là một cách giải thoát. Nó tin rằng sau đó mình sẽ lại quay về nhà và tiếp tục những tháng ngày bình lặng. Nhưng còn anh thì sao? Nó sợ anh cũng giống như người thanh niên kia, vì quá đau buồn mà sinh bệnh. Nó nào biết sau khi nghe xong câu chuyện, anh lại lo lắng theo một chiều hướng hoàn toàn khác...

- Sao em im lặng thế? - Anh hỏi giọng trầm trầm.

- Hình như mình gặp nhau là một sai lầm lớn, phải không anh?

- Em đang nói gì thế? - Anh đột ngột dừng xe lại.

- Mẹ anh đã từng đến tìm em và bảo em phải tránh xa anh ra. Lúc đó, em hoàn toàn không hiểu vì sao và đã không chịu nghe theo. Bây giờ,...

- Bây giờ em thấy hối hận phải không? - Anh quay lại nhìn nó.

-...

Anh buông tay khỏi chiếc xe và đứng quay lưng đi. Nó thấy anh chống tay lên hông, ngửa mặt lên trời và thở ra thật mạnh. Hình như những lời của nó vừa rồi khiến anh buồn nhiều lắm. Nó thấy ăn năn và định tiến lại xin lỗi thì...

- Em biết không.... - Anh đột ngột quay lại, mắt long lanh - Anh đã từng nghĩ cả cuộc đời còn lại mình sẽ không thể thích bất kì ai khác...

- Anh... - Giọng nó run run

- Mọi người nói anh là một kẻ xui xẻo. Bởi tất cả những người anh yêu quý đều lần lượt ra đi. Giang Châu vì anh mà nhảy xuống sông tự vẫn. Mẹ và em gái anh bị người ta *** hại mà mãi cho đến giờ này anh vẫn không hiểu tại sao...Lúc đầu, anh vẫn chưa tin. Nhưng một ngày kia, tai nạn xảy đến. Bạn gái anh bỏ mạng trong khi anh vẫn sống trơ ra đó. Em có biết lúc ấy anh cảm thấy thế nào không?

- Gia Tuấn, em hiểu rồi... - Nó bật khóc - Anh đang sợ em cũng sẽ có kết cục như họ...

- Em sẽ sống và trở về nhà bình an vô sự - Tuấn bất ngờ ôm lấy vai Nhi, giọng run run vì xúc động.

- Và nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra với em thì cũng là do ý trời chứ hoàn toàn không liên quan gì đến anh cả... - Nó lấy tay che miệng, nước mắt chảy ròng ròng trên má - Em lại cứ sợ sau khi mình đi rồi, anh sẽ...

Anh khẽ lắc đầu rồi dịu dàng lấy tay lau nước mắt cho nó:

- Đừng khóc mà! Rồi chúng ta sẽ vượt qua tất cả. Hơn nữa đây chỉ mới là lời của một bà lão. Chưa chi mình đã hoảng loạn như thế thì còn làm gì được nữa?

Rồi anh bắt đầu ho, một cơn ho dài khó chịu. Nó lập tức nín ngay, vừa vỗ nhẹ lên lưng anh vừa hỏi:

- Anh không khoẻ sao? Anh bị thế này bao lâu rồi hả?

- Trước lễ mừng thọ...ông vài ngày.

- Anh đã đi khám bác sĩ chưa?

- Rồi, họ nói là khô...ông sao. Tại em không biết chứ...trước giờ anh khoẻ lắm. Khô...ông biết bệnh tật là gì...

- Thôi, anh đừng nói nữa. Ho hen thế mà còn. Mình ngồi nghỉ một lát đi. Trời còn sớm mà! - Nó đỡ anh ngồi xuống bên vệ đường.

Cơn ho giảm dần nhưng mặt anh thì vẫn cứ đỏ gay. Nó biết cảm giác mắc ho liên tục là như thế nào. Lúc đó, tim và phổi như muốn nhảy xổ ra khỏi vị trí và ta hoàn toàn không có cách nào để tự ngăn mình đừng ho nữa. Nó nhìn anh bằng ánh mắt đầy lo lắng:

- Hay lát nữa để em đạp xe cho.

- Sao chứ? - Anh hỏi lại - Làm sao em chở anh nổi? Với lại con trai mà để cho con gái chở thì kì lắm em à.

- Vì anh đang bệnh mà. Em không muốn lúc về anh chỉ còn là cái xác chết.

- Ha ha ha - Anh cười phá lên - Thôi, em cứ ngồi sau cho anh chở. Nếu không, anh sợ về đến nhà người chết là em chứ không phải anh đâu.

- Xem thường phụ nữ vừa phải thôi. Anh cùng lắm thì nặng hơn em gái em vài kí chứ gì. Nói cho mà biết, em chở nó chạy lên dốc Ngô Quyền mà chẳng thấy mệt chút nào cả.

- Anh không biết cái dốc Ngô Quyền em nói dài và cao cỡ nào. Nhưng bảo đảm là chưa bằng một phần mười ở đây đâu. Khi nãy đi đường chắc em cũng thấy.

Nó mím môi vì điều anh nói là sự thật. Những đoạn đường anh và nó đi qua đúng là hết lên lại xuống, gập ghềnh khúc khuỷu. Chắc nó phải suy nghĩ lại đề nghị của mình quá:

- Vậy để em chở anh một đoạn ngắn thôi cũng được. Khi nào anh khoẻ lại em sẽ trả vị trí đó cho.

- Không cần đâu - Anh đứng dậy, mỉm cười hóm hỉnh - Bây giờ anh khoẻ rồi đây. Em chỉ cần ngồi yên, đừng xịt lên xịt xuống là đã tốt với anh lắm rồi.

Nó phụ anh dựng chiếc xe dậy rồi cả hai lại tiếp tục lên đường. Những khúc mắc trong lòng nó bấy lâu đã phần nào được giải toả. Và giờ đây, nó đã sẵn sàng để đương đầu với mọi thử thách.
[Đọc Truyện Này...]


 
Lên Đầu Trang Copyright © 2013 by Truyện Hay| Theme by Platinum Theme- Chỉnh Sửa Bởi RVN10
Lên Trên