Super Junior - Twins MV




TWINS 

Nhạc hay không chỉ có ở giai điệu mà còn nằm trong ý nghĩa. Đừng bao giờ quên tìm hiểu nội dung bài hát (nước ngoài) mà bạn yêu thích nhé!





 TWINS VỚI VIETSUB

[Đọc Truyện Này...]


CHAP 78: QUÁ CỐ CHẤP



CHAP 78: QUÁ CỐ CHẤP

Sáng mùng một, đường phố vắng tanh. Cơn gió lạnh tha hồ tung hoàng khắp các nẻo đường. Trong không khí có một cái gì đó thật yên bình. Ở đây chẳng có nhà của người thân nào trong gia đình Nam Vũ nên anh có dịp ngủ thẳng cẳng. Tối qua thức khuya chơi đánh bài tới tận ba giờ sáng mới chịu nghỉ. Người cùng chơi với anh ấy không phải ai khác ngoài Quang Minh. Hai người họ cứ như thể được sinh ra là để dành cho nhau. Chẳng những có rất nhiều điểm tương đồng mà còn được liên kết thông qua một mối quan hệ khác. Quang Minh thích Đông Vân, Đông Vân là chị của Nam Vũ mà Nam Vũ lại là bạn của Quang Minh.

Tây Châu thì rời khỏi Phong từ tối hôm qua. Nó biết là anh còn nhiều việc phải làm nên an tâm ở nhà đợi. Hơn nữa, trong đầu Phong cũng lên sẵn một kế hoạch. Hôm nay, cô bé sẽ tự tay giải quyết mọi rắc rối. Nó sẽ kết thúc nhanh vấn đề mới nảy sinh này mà không cần đến sự giúp đỡ từ bất cứ ai khác. Lưu Thủy có thể một mình chịu đựng, tại sao nó lại không? Đợi đến khi Tây Châu trở lại thì đứa trẻ đã hoàn toàn biến mất.

Anh ấy mãi mãi cũng không biết đến sự tồn tại của nó, mãi mãi cũng không bao giờ có thể trách Phong. Chỉ có cô bé tự trách mình, tự đau đớn vì đã ra tay giết hại giọt máu của bản thân và người mà nó yêu thương nhất. Cái giá ấy so với việc giảm đi bớt một gánh nặng cho Châu xem chừng rất xứng đáng. Phong không biết rằng, trong khi nó đang tự chuẩn bị tư tưởng cho mình thì người yêu của cô bé lại đang bận làm “công tác tư tưởng” với một đối tượng khác.

- Tại sao cậu không chịu đến gặp Nam Phong? – Tây Châu xăm xăm tiến lại – Cô bé đã nói cậu càng lẩn tránh càng chứng tỏ điều nó nghi ngờ là sự thật.

- Như vậy thì đã sao?

- Nếu để Nam Phong biết cậu chính là ngôi sao may mắn của nó thì cậu sẽ chết. Như thế vẫn chưa phải là vấn đề ư?

- Mình và con bé gặp nhau chỉ khiến mẩu tinh thạch trong người nó thêm thèm khát thoát ra ngoài thôi.

Tây Châu chợt lặng thinh. Thì ra cuối cùng vẫn là vì sự an toàn của Nam Phong. Nhật Hy thà chết cũng không muốn để cô bé gặp nguy hiểm. Đối với anh ta, Nam Phong giữ một vị trí vô cùng quan trọng. Cho dù người nó chọn là ai thì Hy vẫn dành trọn sự quan tâm và yêu thương của mình cho cô bé. Một ngôi sao lại đem lòng yêu chính chủ nhân của mình. Vì sao đã biết trước là không lối thoát mà vẫn cứ đâm đầu vào như thế?

Nhật Hy ngồi trên ghế và đưa tay ôm mặt. Mấy ngày qua anh ấy cứ trằn trọc suy nghĩ xem có cách nào để kéo dài mạng sống cho Nam Phong không. Đền nỗi bây giờ hai hốc mắt hỏm sâu, quần thâm hiện rõ mồn một.

Trông Hy hốc hác và tiều tụy đi hẳn.

Tây Châu lặng lẽ đi đến và vỗ nhẹ lên vai anh:

- Nếu Nam Phong biết mấy ngày nay cậu vẫn luôn đi theo bảo vệ cô bé mà không chịu gặp nó thì nó sẽ buồn lắm đó.

- Mình cũng chỉ có thể coi chừng cô bé từ xa. Mẩu tinh thạch đó càng lúc càng trở nên nhạy cảm.

- Nhưng cũng không thể vì vậy mà đứng nhìn cậu chết. Chỉ gặp nhau nói rõ một lần thôi mà. Hãy làm Nam Phong tin cậu không phải là ngôi sao của nó. Sau đó, cô bé sẽ không còn nghĩ đến chuyện này nữa. Cả hai người đều sẽ được an toàn.

- Tại sao lúc nào cậu cũng tỏ ra bình tĩnh như vậy? Cậu nói như thể mọi thứ đều đơn giản. Tây Châu, mình không chấp nhận việc đem tính mạng Nam Phong ra mạo hiểm đâu.

- Ai nói với cậu là mình xem thường mạng sống của Nam Phong? – Châu vẫn nói giọng nhỏ nhẹ – Bình thường cậu vốn rất điềm tĩnh khi xử lí công việc. Tại sao lần này lại nông nỗi như thế? Nếu cậu đến gặp cô bé, mình sẽ ở đó và giúp cậu dùng phép thuật để giữ yên mẫu tinh thạch trong người nó lại. Đâu nhất thiết phải chọn cách tiêu cực này. Như vậy là thiếu trách nhiệm với bản thân, cậu hiểu không?

- Anh Tây Châu! - Một cô gái chợt đẩy cửa vào phòng.

- Chuyện gì vậy?

- Bùi Nguyên Khánh đã trở về.

- Hắn còn đến đây làm gì? – Nhật Hy thoáng giật mình.

- Cho Nguyên Khánh vào đi – Tây Châu gật đầu ra hiệu – Còn cậu, tạm lánh mặt chút được không?

Hy nghe xong lập tức biến mất. Châu biết anh ấy vẫn còn ở đâu đó trong phòng, chỉ là anh không muốn để Khánh nhìn thấy Nhật Hy. Hắn hay đa nghi lại ra tay rất tàn nhẫn. Lần trước nhờ may mắn mới giải quyết được sợi xích trên chân Nam Phong. Nếu nay lại để cho hắn nắm được điểm yếu nào khác của cô bé thì rắc rối to.

Nguyên Khánh lạnh lùng bước vào với vẻ mặt vẫn kiêu ngạo như trước giờ. Hắn đi ngang qua mặt Tây Châu rồi tự ngồi xuống một cái ghế gần đó. Châu chẳng những không tỏ ra khó chịu mà còn bình thản ngồi xuống vị trí đối diện rồi hất cằm hỏi:

- Cậu đến tìm tôi có chuyện gì?

- Thầy bảo tôi ở lại giúp anh.

- Giúp tôi? – Châu bật cười.

- Nếu không tin thì cứ tự đi hỏi – Hắn ta nhăn nhó – Anh nghĩ tôi thích làm chuyện này sao?

- Dĩ nhiên là cậu không thích rồi – Nụ cười bí ẩn vẫn hiện diện trên gương mặt anh – Nhưng thầy làm vậy hẳn phải có lý do.

- Tôi không biết.

Khánh khó chịu nhìn quanh. Vừa nghe đã hiểu hắn bị Thái Thượng Tinh sai đi theo Tây Châu để học hỏi. Nhưng chẳng hiểu vì sao ngày trước ông ấy lại đưa Khánh đến thay thế vị trí của Châu. Thái Thượng Tinh chưa bao giờ làm việc gì mà không tính toán kĩ từ trước. Người muốn Nguyên Khánh sau chuyện này mà nên người ư? Cái đó đã thuộc về bản tính của hắn. Muốn thay đổi cũng không phải điều dễ dàng. Giờ thầy đã giao Khánh cho Châu thì anh cũng đành cố hết sức mình thôi.

- Cậu đến giúp tôi nghĩa là tôi nói gì thì cậu nghe nấy. Không được cãi lại. Cũng không được tự ý làm điều gì khi chưa có lệnh.

- Biết rồi – Nguyên Khánh khoanh tay trước ngực, chân nhìm nhịp ra vẻ sốt ruột – Nói xong chưa?

- Xong rồi – Tây Châu ngã người ra sau ghế - Cậu có thể ra ngoài.

Hắn lập tức đứng dậy và sải những bước dài về phía cửa. Trước khi đưa tay cầm lấy nắm cửa còn quay lại gửi gắm một câu:

- Chuyện của chúng ta chưa xong đâu. Tên vong ân bội nghĩa.

– Phòng của Thế Toàn vẫn còn trống. Cậu hãy đến đó mà ở

- Con át chủ bài vẫn còn đó. Một khi nó được tung ra. Tôi cam đoan sẽ khiến anh sống không bằng chết

Ném cho Châu một cái nhìn đầy giận dữ, Khánh bước thật nhanh ra khỏi phòng.

Hẳn là hắn vẫn còn hận anh thấu xương vì đã gây ra cái chết của Kim Tinh. Bản thân Châu cũng không bao giờ có thể tha thứ cho mình vì điều ấy. Dẫu biết đó là việc ngoài ý muốn nhưng sự thật anh vẫn nợ Kim Tinh mạng sống này. Cho đến lúc chị ấy chết, Tây Châu vẫn không có cơ hội để nói một lời cảm ơn. Đó là lỗi lầm, là nỗi đau lớn nhất của anh.

Thế nhưng, Châu lại không thể để Khánh nắm được điểm yếu này của mình. Rồi đây, hắn sẽ càng đem điều đó ra để đay nghiến Châu. Xét về lý thì không sai nhưng nếu xét về tình…

Dù sao anh cũng đã mang tiếng máu lạnh từ trước đến giờ, nay có thêm một chuyện cũng không hại đến ai. Quan trọng là phải giữ được sự cứng rắn và làm chủ tình hình.

Nhật Hy lúc bấy giờ mới hiện nguyên hình trên chiếc ghế lúc đầu. Ánh mắt anh nhìn Châu vừa có vẻ cảm thông vừa thoáng chút lo ngại. Vốn biết Tây Châu rất mạnh mẽ nhưng gặp phải tình huống này thì đất đá cũng phải thấy đau. Đau nhưng lại không được để cho ai biết.

Hy bỗng nhớ đến lời của Thái thượng tinh trước đây. Thầy nói Tây Châu là con người biết mềm nắn rắn buông, không bao giờ để cho tình cảm kiểm soát lí trí. Còn anh tuy tư chất thông minh, học một biết mười nhưng tình cảm lại mạnh hơn lí trí, khó mà làm nên việc lớn. Khi Nhật Hy bắt đầu có mặt trên đời này thì Tây Châu đã sống gần trăm năm. Có lẽ trải qua bao nhiêu sóng gió mới rèn luyện nên ý chí sắt đá như vậy.

- Con người này thật nguy hiểm. Hắn sẽ không ngoan ngoãn ngồi đó mà chờ lệnh đâu.

- Mình biết. – Châu khẽ gật gù - Nhưng chẳng còn cách nào khác. Thầy đã muốn như thế…

- Hắn đang nắm giữ một điểm yếu của cậu, và điểm yếu này khiến hắn tự tin hẳn…Mình tự hỏi nó có liên quan gì với việc bắt cóc em gái Hoàng Lâm hay không.

Linh cảm liên tục cảnh báo Hy chuyện không hay đang giăng bẫy trập trùng nhưng bản thân lại khó lòng xác định. Con át chủ bài Khánh nhắc đến liệu có liên quan gì đến Nam Phong?

- Cậu không bắt hắn thả cô ấy được à?

- Làm sao có thể? Người hắn bắt là hung tinh. Mình biết lấy lý do gì để hạ lệnh?

Quái gở, Nguyên Khánh làm gì với một con hung tinh còn sống nhỉ?

Hay mục tiêu của hắn vốn không phải cô gái tội nghiệp mà là một người khác?

- Phải thường xuyên để mắt tới gã này.

- Thế vấn đề chúng ta đang nói dở dang khi nãy thì thế nào?

- Vấn đề gì? – Câu hỏi bất ngờ của Châu khiến Hy thoáng ngơ ngác.

- Vấn đề giữa cậu và Nam Phong. Mình thật sự không muốn phải mất ai trong hai người.

- Để mình suy nghĩ thêm ít hôm đã.

- Cậu…cậu đúng là…một tên ngoan cố… - Tây Châu bắt đầu tỏ ra bực bội.

- Cậu cũng có hơn gì mình đâu. Vết thương nặng thế mà không dám cho Nam Phong biết.

- Chẳng phải cậu nói mỗi lần nó sử dụng sức mạnh hồng tử là mỗi lần thúc đẩy mẩu tinh thạch bỏ đi sớm hơn sao?

- Thì phải rồi, cậu sợ Nam Phong dùng sức mạnh của nó để cứu mình. Bởi vậy, thà chết cũng cố giấu cho bằng được. Không nói cậu ngoan cố thì còn ai vào đây?

Hai người hậm hực nhìn nhau trong mấy giây rồi sau đó cùng hậm hực quay đi. Ai cũng biết đối phương chỉ muốn điều tốt cho mình nhưng không thể nào làm theo. Tất cả đều không muốn để Nam Phong gặp nguy hiểm. Vì sợ tinh thạch bỏ trốn, Nhật Hy thì không dám đến gần trong khi Tây Châu lại phải che giấu bệnh tật.

- Sao cậu không thử nhờ Đông Vân hoặc Nam Vũ xem sao? – Nhật Hy nói mà vẫn quay mặt đi.

- Họ tuy trở thành hồng tử nhanh hơn Nam Phong nhưng vẫn còn rất yếu – Châu thở dài cho hai tay vào túi – Ai biết được sau khi chữa bệnh xong sẽ như thế nào?...Mình không muốn gây cho anh em họ thêm rắc rối nào nữa.

- Nếu trong lúc đánh nhau mà bệnh của cậu tái phát thì sao?

- Vậy sao cậu không chịu để mình thử giữ chân tiểu tinh thạch? Mình đảm bảo sẽ không xảy ra chuyện gì đâu

- Nãy giờ đang nói chuyện của cậu mà.

- Nhật Hy, mình không muốn nhìn thấy cậu chết.

- Mình cũng vậy đó.

- Nhưng tính tình Nam Phong chắc cậu cũng hiểu. Một khi cô bé đã quyết định làm gì thì không ai cản nó được. Chỉ sợ ngày nào đó, nó bằng cách này hay cách khác phát hiện ra mọi chuyện trước khi chúng ta kịp ngăn cản…

- Chứ cậu nghĩ sẽ giấu được vết thương này trong bao lâu? Cậu mà chết đi thì Nam Phong cũng không thiết sống nữa đâu…

- Đừng có lái sang chuyện của mình…

- Anh Tây Châu – Cô gái khi nãy lại ló đầu vào.

- Chuyện gì?

- Vừa phát hiện ra dấu vết của một sinh vật lạ trong thành phố.

- Ở đâu?

- Gần công viên .

- Sinh vật lạ ư? – Nhật Hy quay phắt lại – Cậu nghĩ có khi nào nó đến đây vì…

- Đừng nói nữa. Cậu qua chỗ Nam Phong còn mình tới đó xem sao. Gặp nhau tại nhà cô bé nhé.

Vừa dứt lời thì cả hai cùng biến mất.



Mọi người đón xem chap 79 vào ngày mai nhé. Chúc cả nhà một ngày vui vẻ!

[Đọc Truyện Này...]


Truyện cười Vova - Đọc truyện lịch sử



Góc thư giãn xin update thêm một số câu chuyện cười Vova vui nhất để các bạn giải trí, chúc các bạn vui vẻ!



Truyện cười Vova - Đọc truyện lịch sử. Tổng hợp các câu chuyện cười vui mới nhất về Vova






Đọc truyện lịch sử



Thấy ông nội rất chăm chú vào cuốn sách, Vô va quay sang hỏi ông : ” Ông ơi, ông đọc truyện gì thế ” ?
Ông nhẹ nhàng trả lời : ” Truyện lịch sử cháu ạ “.
Với vẻ nghi hoặc, Vô va ngó vào quyển truyện của ông, giọng rất bức xúc : ” Ông đọc truyện ***, thế mà ông nói dối cháu “.
Ông lại nhẹ nhàng, vẻ mặt buồn chán : “Với cháu là truyện ***, còn với ông, nó là lịch sử”


Đọc thêm »
[Đọc Truyện Này...]


Truyện cười Vova - Vova và nguồn gốc loài người



Góc thư giãn xin gửi đến các bạn những câu truyện cười Vova hay nhất mà blog doctruyennganvui sưu tầm được, hi vọng mang lại tiếng cười cho các bạn khi ghé thăm blog. Và góc thư giãn rất mong nhận được những ý kiến đóng góp của các bạn để cho blog ngày càng phát triển và hoàn thiện hơn. Chúc các bạn vui vẻ!



Góc truyện cười Vova

 



Truyện cười Vova  - Vova và nguồn gốc loài người





Truyện cười Vova - vova và nguồn gốc loài người. Tổng hợp những câu truyện cười vova vui nhộn và hài hước nhất



Truyện cười vova - Lý do chính đáng !



Một sáng nọ Vôva đến lớp rất trễ, cô giáo hỏi
- Mọi ngày em đều đi đúng giờ sao hôm nay đến trễ vậy?
Vôva: Dạ sáng nay có 2 chị hàng xóm nhà em cãi nhau ạ!
cô giáo: hàng xóm cãi nhau thì mắc gì em đi trễ?
Vova: Dạ một chị đòi lột quần chị kia nên em cứ chờ mãi ạ!

cô giáo: ????

*
*     *

Truyện cười Vova - Vova và nguồn gốc loài người !



Cô giáo giảng giải nguồn gốc loài người xuất phát từ sự tò mò của Adam và Eva.
Vova giơ tay:
- Cô nói sai rồi, bố em nói rằng tổ tiên chúng ta là KHỈ.
Natasha quay sang bảo:
- Vova, cô giáo đâu có nói riêng nguồn gốc gia đình cậu


*
*     *

Truyện cười Vova - Khoe khoang !



Vova cùng ba ông bạn cũ lâu ngày không gặp tình cờ hội ngộ trong một nhà hàng sang trọng. Trong khi vova đi vệ sinh thì ba ông kia bắt đầu khoe khoang về sự thành đạt của con cái mình. Một ông nói:
- Tôi tự hào về thằng con trai của tôi. Nó là một nhà kinh doanh địa ốc có tên tuổi và kiếm được rất nhiều tiền. Vì thế, nó rất hay làm việc từ thiện. Tuần trước, nó vừa hiến tặng một lô đất rộng ở ngoại ô thành phố.
Ông thứ hai tiếp:
- Thằng con của tôi cũng làm tôi cảm thấy tự hào. Nó làm nghề bán xe hơi và kiếm được nhiều tiền đến nỗi tuần trước nó vừa hiến tặng một chiếc Ferrari.
Ông thứ ba tham gia:
- Nhiều lúc tôi cũng không giấu được niềm tự hào về thằng con tôi. Nó kiếm được rất nhiều tiền và cũng thích làm từ thiện. Tuần trước, nó vừa hiến tặng một ngôi nhà trị giá 1 triệu đôla.
Đúng lúc này,vova quay lại. Sau khi biết về chủ đề mọi người đang bàn tán, vova cũng kể thành tích của con trai mình:
- Thằng con tôi thu nhập khá lắm. Nó làm vũ công thoát y ở một câu lạc bộ đồng tính luyến ái. Tuần trước, nó kiếm được một lô đất rộng, một chiếc Ferrari và một ngôi nhà trị giá 1 triệu đôla.


Bài viết ngẫu nhiên:

>> Truyện cười Vova - Vova chỉ lấy 1 đồng
>> Vova trong giờ sinh vật - Truyện cười Vova vui nhất
>> Ảnh đẹp hot girl Trung Quốc cực nóng bỏng - gợi cảm
[Đọc Truyện Này...]


TT.T132





PHẦN BA - NỬA HỒN THƯƠNG ĐAU
TẬP 132 - THẦN TUYÊN

Không biết bệnh thương người có phải là một thứ virút lây truyền hay không. Mà sao những giọt nước mắt ngắn dài trên gương mặt hoảng loạn của em gái em cứ làm tôi ray rứt. Nhìn cô bé khóc đến phát ngất, trong đầu tôi liền liên tục hiện lên vẻ mặt đau lòng của Yên Nhi nếu nhìn thấy cảnh này. Chỉ cần Yên Vũ không được vui, cô bé nhà tôi nhất định cũng mất ăn mất ngủ.

Tại sao lần nào anh Chín gây họa, tôi cũng phải là người đứng ra giải quyết? Tại sao đối tượng để anh “gây hại” không phải ai xa lạ mà cứ là người con gái tôi yêu? Bây giờ Yên Nhi mang trong bụng đứa con của anh ấy, tôi lại phải nghĩ cách để lừa em rằng nó là con của mình. Chẳng những vậy còn không được tỏ ra buồn bực hay tức giận mà lúc nào cũng phải giả bộ vui mừng, phấn khởi trước mặt em. Nhưng nếu để bản thân tự do bộc lộ cảm xúc, tôi lại lo em sẽ liên tục tìm cách tự trách mình, lo em vì mặc cảm tội lỗi mà mang theo con rời khỏi tôi vĩnh viễn.

Phải chăng vì Yên Nhi đã phần nào đoán ra mọi việc nên đêm qua mới…? Em tìm cách dụ  tôi lên giường, hỏi han về cảm giác mang thai…có phải cũng đều do lo sợ sẽ mang thai đứa con của anh Chín? Và cách xử sự ngu ngốc của tôi đã vừa vặn làm em an tâm về điều đó? Cô bé hẳn đang chờ đợi được mình đưa đến Vườn Linh Hồn một lần nữa?!?!?!?!?....Cô bé đáng thương của anh, tại sao em lại chọn cách chịu đựng một mình như thế?

- Sáng giờ anh đi đâu? – Yên Nhi vừa nhìn thấy tôi đã vội vàng chạy đến – Làm người ta tìm mãi.

- Anh ra ngoài làm chút chuyện – Tôi nỗ lực thu hết mọi vẻ mệt mỏi đem đi cất – Em dậy lâu chưa, bảo bối?

- Anh vừa đi là em tỉnh. – Cô bé khẽ rướn người, đem những lời lẽ ngọt ngào bỏ vào tai tôi như đang làm nũng - Không có anh, em ngủ không được.

- Vậy tối nào mình cũng nhau vận động một chút rồi hãy ngủ, chịu không? – Tôi cố tình thì thầm vào tai em.

- Không...Không muốn... - Tiếng cười thẹn thùng của Yê Nhi cứ thế nhẹ nhàng xoa dịu trái tim đang rướm máu.

Đôi tay nhỏ liên tục đánh vào trước ngực nhanh chóng bị tôi bắt được, sau đó gọn gàng đem cả cơ thể đang vùng vẫy ôm thật chặt. Vừa giữ được em, tôi đã vội vàng khom người, vùi mặt thật sâu vào hõm cổ trắng mịn, nhiệt tình hít lấy hương thơm dễ chịu.

Sự đụng chạm làm em nhột đến mức cả người đều co rúm, nhưng hai cánh tay thì vẫn kiên trì vuốt ve trên lưng tôi như người mẹ hiền đang dỗ dành đứa con nhỏ.Từng tuổi này mà chưa được ai đối xử ân cần như vậy khiến tôi vô cùng xúc động. Chỉ muốn bằng mọi giá moi ra trái tim này để em có thể nhìn thấy.

Yên Nhi lúc nào cũng nói sự tồn tại của tôi mang đến cho em cảm giác an toàn. Nhưng kỳ thực, bản thân tôi lúc nào cũng nhận thấy điều ngược lại. Sự yêu thương, chăm sóc từ em mới là món quà có năng lực xua đi mọi cảm giác mệt mỏi. Nụ cười trên môi em là ngọn lửa ấm áp làm tan chảy mọi ngóc ngách trong cõi lòng băng giá. Vì em, tôi sẵn sàng nhận lấy mọi đau khổ. Miễn là gương mặt kia có thể luôn tươi cười rạng rỡ, đôi tay kia có thể mãi mãi ở trên lưng vỗ về.

- Yên Nhi... – Tôi bắt đầu bước đi trên ranh giới giữa những lời nói dối và cảm xúc chân thật – Anh muốn cùng em sinh một đứa con...

- ...

- Một đứa con lương thiện và xinh đẹp như mẹ nó...

-...

- Mình cùng nhau quay lại khu vườn ấy, em nhé! – Nhích người ra khỏi cơ thể đang bất động của cô bé, tôi cố bình tĩnh đè xuống mọi đau đớn – Anh hứa sẽ cùng em chăm sóc và yêu thương nó...sẽ dạy nó cách yêu thương và chăm sóc em...không cho nó làm em phải khóc...

- Em chỉ muốn được cùng anh có chung điều gì đó. – Yên Nhi đột ngột ngắt lời – Thậm chí còn mong, mình có thể cùng anh hòa thành một...

Rồi chúng ta sẽ cùng có những đứa con khác. Rồi chúng ta sẽ cùng có những đứa con khác mà. Tôi thống khổ liên tục tự an ủi mình.

- Đi với anh…Đi tìm con của chúng ta.

Khác với thái độ lần trước, Yên Nhi hôm nay bước chân vào Vươn Linh Hồn trong trạng thái rụt rè, e ấp khiến người ta thấy xao động. Bước chân em líu ríu như vừa nôn nao lại vừa hồi hộp. Thỉnh thoảng còn ủy mị dựa vào người tôi, mắt e dè quan sát cây cối xung quanh. Thái độ này quả thật khiến tôi đau lòng không dứt.

- Hôm trước anh nói làm sao để biết mình đã tìm được một đứa? – Cô ấy lại ngại ngùng hỏi.

- Trước bụng em sẽ có cảm giác ấm nóng – Tôi đau đớn đặt điều để kế hoạch trở nên thuận lợi.

- À. – Em chăm chú lắng nghe rồi an tâm gật đầu.

Kế hoạch đền bù cho anh của em sắp thành công rồi cô bé à. Và kế hoạch làm cho em an tâm của anh cũng sắp kết thúc trong mỹ mãn. Nhưng tại sao tâm can vẫn không thôi gào hét?Yên Nhi, anh cảm thấy mình sắp không thể bước thêm bước nào nữa…

- Có phải vì con người em không tốt nên mới...?

Đi một vòng mà vẫn chưa thấy gì khác lạ khiến Yên Nhi bắt đầu sốt ruột. Bàn tay nhỏ càng túc càng toát mồ hôi lạnh.

- Không phải em không tốt... – Tôi nhẹ nhàng tìm cách trấn an - ...Mà là quá tốt để tìm thấy một linh hồn phù hợp.

- Nhưng lỡ như không tìm thấy...

Nhìn thấy ánh mắt bất an của em, tôi cảm thấy không đành lòng nên xoay người cô bé lại. Cẩn thận đặt hai tay mình lên vòng eo mảnh khảnh, tôi giả vờ đánh lạc hướng vợ.

- Có thể vì bụng em nhỏ quá...làm sao chứa nổi đứa trẻ?

- Nhỏ ư? – Yên Nhi hốt hoảng nhìn xuống chỗ đang bị tôi chạm vào – Nhưng từ khi ba mẹ sinh ra đã như vậy.

Tranh thủ lúc em vừa chuyển di tầm mắt, tôi lập tức vận sức truyền đến trước bụng cô bé một luồng khí ấm dịu nhẹ.

- Tuyên... – Em như người mất hồn, vội nắm lấy tay tôi – Tuyên...

- Thế nào?– Tôi cố bày tỏ thái độ sốt ruột -  Có phải đã nhận thấy điều gì đó?

- Em...

Nhìn vào cặp mắt long lanh vì xúc động của em, tôi chỉ hận không thể đập đầu vào thân cây kia mà chết.

- Em thấy, thấy dưới bụng hình như hơi nóng...– Yên Nhi bối rối rơi lệ - ..Có phải con đã ở trong này rồi không anh?

Đủ rồi...đủ rồi... Tôi thật sự không thể chịu nổi thêm nữa. Đóng kịch trước mặt một tâm hồn trong sáng và thánh thiện như em đáng để mình bị đưa xuống địa ngục.

- Nếu thấy vui thì xin em đừng khóc... – Tôi đau đớn hôn lên bờ môi đang run run vì xúc động - ...Đừng khóc nữa được không em?

Nhưng Yên Nhi càng lúc lại càng khóc lớn.

- Cuối cùng em cũng có được một “thứ” của anh...Cuối cùng em cũng được mang trong người phần nào đó thuộc về anh...- Cô ấy nghẹn ngào để mặc tôi âu yếm - ...Tuyên, em thật sự rất hạnh phúc...

Đứa trẻ này không hề có phần nào của anh, thâm tâm tôi quằn quại giãy giụa, Yên Nhi, đứa trẻ này hoàn toàn không có phần nào của anh trong đó.

Chỉ có một trái tim lúc nào cũng hướng về em. Một trái tim đang đấu tranh từng phút để có thể yêu con em như chính giọt máu của mình. Một trái tim đang vẫy vùng không bao giờ muốn tha thứ cho anh Chín.

Chính anh là người đã cướp đi giây phút thiêng liêng hạnh phúc này. Chính anh là người đẩy tôi vào thế phải nói dối để bảo vệ tâm hồn bị tổn thương tơi tả của cô bé. Tôi hận anh và sẽ không bao giờ tha thứ về điều đó, không bao giờ...

- Anh... – Yên Nhi cuống quýt kêu lên khi bất ngờ bị tôi lôi kéo – Đây là nơi “công cộng”.

- Anh mặc kệ. – Tôi nóng nảy đẩy em nằm xuống thảm cỏ êm mượt – Cần kiểm tra nhà mới của con một chút.

- Không được, không được như thế.– Cô bé hốt hoảng đưa tay giữ chặt gấu áo – Nếu để ai nhìn thấy.

- Sẽ không có ai – Tôi càng bướng nói bừa.

Một tay dùng sức giữ lấy hai cổ tay em, tay còn lại dễ dàng đem chiếc áo màu phấn hồng kéo lên khỏi rốn. Yên Nhi xấu hổ đến nổi hai má đều đỏ bừng, nằm thở dốc trên mặt đất.

- Đây là nơi con chúng ta sẽ sinh sống? – Tôi nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng trắng phẳng lì của em.

Nếu buộc phải chấp nhận, thì chi bằng cứ tự lừa dối mình trong tình yêu dành cho cô bé. 

- Có phải sau mấy tháng sẽ lớn hơn một chút? – Tôi tiếp tục cúi đầu hôn nhẹ làm em run rẩy - Chắc mẹ nó khi ấy sẽ đi lại rất vất vả.

- Làm ơn... – Yên Nhi vô lực mím môi - ...Đừng nghịch em nữa...

Trước thái độ cầu xin của em, tôi chỉ mỉm cười mà không hề có ý dừng lại động tác. Phản ứng nhạy cảm mà chân thật của em lúc nào cũng đẩy tôi vào chỗ máu xông lên não. Nếu đem so sánh cùng Ngọc Thủy thì tốc độ mất kiểm soát còn cao hơn gấp bội.

Hết hôn lại cạ mũi trước bụng em, tôi hoàn toàn vừa lòng khi nhận ra cô bé đã không còn giãy giụa. Hai tay tìm cách vùng vẫy cũng ngoan ngoãn thả xuôi bên người. Hơi thở ngọt ngào mỗi lúc một trở nên dồn dập, đứt quãng.

- Cảm ơn em. – Tôi nhoài người, khẽ nâng gáy em dậy – Cảm ơn vợ yêu dấu đã giúp anh mang thai đứa bé này.

- Anh là thằng ngốc – Yên Nhi khẽ chớp nhẹ đôi mắt đẹp, đầu hơi ngửa ra sau vì sự nâng đỡ của tôi.

- Phải, anh là thằng ngốc. Một thằng ngốc may mắn tìm được bảo vật.

Vội vàng hôn dồn dập môi em, tôi lúng túng muốn che đi giọt nước mắt vừa thừa cơ lăn xuống. Nhưng chiếc cổ trắng…trống không đã vô tình nhắc nhở một điều gì đó.

- Yên Nhi, sợi dây chuyền anh tặng em đâu?

- Em... – Giọng nói khẽ thì thầm như sợ hãi - ...Em sợ mất nên đã đem cất...

- Đừng cất, anh muốn thấy em mỗi ngày đều đeo nó.

Mai Tiểu Vân nghỉ. Mốt mới post tiếp được nha mọi người!


[Đọc Truyện Này...]


TT.T131





PHẦN BA - NỬA HỒN THƯƠNG ĐAU
TẬP 131 - THẦN TUYÊN

Sáng sớm hôm nay, tôi im lặng rời khỏi nhà khi em vẫn còn đang say ngủ. Trên đường đi, không lúc nào thôi dặn mình phải giữ bình tĩnh.Vì tôi sợ chỉ một phút lơi lỏng cũng có thể khiến bản thân lao vào Young Min mà phát tiết.

Tuy sự thật đã rõ mười mươi, tôi vẫn muốn đến nhà anh hỏi lại một lần nữa. Tôi muốn anh hiểu, mình không phải là kẻ ngốc, có thể tùy tiện bị người khác điều khiển.

Tôi muốn anh từ nay biết thân biết phận, đừng vác xác sang nhà tìm Yên Nhi thêm một lần nào nữa.

Dù đứa con trong bụng cô ấy có thật sự là của anh thì cũng đừng trông mong tôi sẽ để hai người có bất cứ mối liên hệ nào hết.

- Anh Tuyên? – Yên Vũ đang ngồi trong vườn, vừa nhìn thấy tôi đã lăng xăng chạy đến – Anh tìm Young Min à? Chị Yên Nhi có phải không khỏe?

- Anh ấy đâu? – Tôi sừng sộ nhìn quanh – Young Min hiện giờ đang ở đâu hả?

- Ảnh vừa ra ngoài... – Cô gái bắt đầu có vẻ khiếp sợ - ...Chắc chiều tối mới về.

Tôi bực tức trừng mắt nhìn em, nhưng ngay sau đó lại bắt đầu thấy hối hận. Yên Vũ thật ra cũng đau khổ đâu kém gì...Chồng mình cùng chị gái xảy ra loại quan hệ bất chính... Em và tôi là cùng một cảnh ngộ.

- Anh có chuyện này muốn hỏi. – Tìm anh Chín không bằng cứ trực tiếp hỏi cô gái này – Hy vọng em sẽ trả lời một cách thành thực.

- Chuyện gì? – Cô bé lo sợ gật gật đầu – Nếu biết, em nhất định sẽ nói.

- Lần cuối cùng hai chị em ngủ cùng nhau...là lúc nào?

- Là hôm em bị bệnh.

- Hôm anh cùng Yên Nhi đến nhà?

- Không phải. – Yên Vũ chậm rãi lắc đầu – Bữa đó chị Yên Nhi đột nhiên cứ khăng khăng đòi về kia mà. Anh Young Min còn bảo trời đã tối nên muốn tự mình đi tiễn... Em đang nói lần trước đó nữa.

- Young Min tự mình đi tiễn? – Tôi cay đắng hỏi lại – Em nói Young Min tự mình đưa Yên Nhi về nhà trong buổi tối hôm đó?

- Chứ không phải... ?!?!? – Yên Vũ còn chưa kịp nói hết câu đã vội vàng đưa tay che miệng, gương mặt trong chớp mắt đã lập tức biến sắc – Anh Tuyên, lẽ nào....lẽ nào.... đêm đó chị Yên Nhi không về nhà?

- Hôm nay anh đến cũng là muốn làm sáng tỏ chuyện này. – Tôi bần thần ngồi xuống một chiếc ghế - Ngoài em ra, còn ai khác kiểm chứng được?

Câu nói của tôi khiến cô bé phải hấp tấp nắm lấy cạnh bàn, như để đề phòng cho bản thân khỏi té ngã. Ánh mắt em nhìn tôi vừa hàm chứa vẻ đau lòng, vừa phảng phất sự oán trách. Nhưng mọi việc đâu chỉ dừng lại ở đó. Nếu em biết, trong người Yên Nhi hiện đang mang giọt máu của Young Min thì phản ứng chắc sẽ còn thảm thương hơn cả lúc này.

Tôi biết em đau, biết em sẽ vô cùng thất vọng... Nhưng những cảm xúc ấy liệu có là gì so với sự tra tấn mà tôi đang phải gánh chịu? Cả trái tim và thân thể người phụ nữ mà tôi yêu đều bị anh cướp đoạt. Đứa con tôi ngày đêm mong mỏi cũng lại chính là máu mủ của anh. Thử hỏi con người em từ trên xuống dưới, tôi có thể nắm giữ được mấy phần?

Nhưng nghiệt ngã nhất là bản thân mình vẫn không có cách nào để từ bỏ.

Tôi không thể oán trách Yên Nhi vì biết đó là việc em không hề mong muốn. Tôi không thể khuyên vợ mình bỏ đứa con trong bụng vì biết điều đó sẽ khiến Yên Nhi đau khổ. Tôi càng không thể đừng yêu em vì biết trái tim mình sẽ chết nếu thiếu vắng cô bé. Tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là tiếp tục dùng tình cảm để trấn áp lý trí, bỏ lại phía sau tất cả đau khổ cùng tức giận. Tất cả những gì tôi mong muốn chỉ là yêu thương và chăm sóc cho em đến trọn đời. Như vậy thì còn thay đổi được cái gì?  

- Lúc họ rời khỏi phòng...có đi cùng một cô giúp việc. – Yên Vũ nhỏ giọng lẩm bẩm – Nhưng cô ta nói tiếng Hàn nên em cũng chưa bao giờ trò chuyện.

- Gọi cô ấy đến đây. – Tôi uể oải mở miệng -  Đích thân anh sẽ tìm hiểu.





- Tối hôm đó...– Sau khi nghe câu hỏi, người con gái bối rối gãi đầu – Sau khi rời khỏi phòng cô Yên Vũ,...Ông chủ và cô Yên Nhi đã cùng đến phòng làm việc... Họ đóng cửa nên tôi chỉ có thể đứng ở ngoài...

- Bao lâu thì hai người đó đi ra?

- Sáng sớm tôi phải về phòng nghỉ nên cũng không biết chính xác là mấy giờ...

Họ cả đêm cũng không rời khỏi phòng?

Tôi run run đem hai bàn tay bóp chặt, cố khống chế mình đừng quay sang đập nát chiếc bàn đá. Yên Vũ ngồi một bên nhìn thấy vậy cũng lập tức hiểu ra mọi chuyện. Em gục người trên băng ghế dài, nước mắt bắt đầu rơi lã chã.

- Lúc đầu, tôi thoáng nghe thấy tiếng cô Yên Nhi khóc...Nhưng sau đó thì hoàn toàn im lặng... – Cô gái cố gắng cung cấp thêm thông tin – Có lẽ họ vừa tranh cãi chuyện gì đó...

- Hãy tiếp tục làm việc của mình. – Tôi mệt mỏi ra hiệu cho cô ấy lui đi - Ở đây không có chuyện của cô nữa.

Người đàn ông kia thật sự đã dùng sức mạnh để chiếm đoạt em, người vợ tôi hết lòng nâng niu, không dám mảy may làm tổn hại. Chẳng những vậy, tôi còn là kẻ tiếp tay đưa em vào miệng cọp. Sau đó, tạo điều kiện cho đứa trẻ không được chào đón kia được hình thành. Tôi phớt lờ sự đau khổ của em, ngu ngốc tin vào những lời bịa đặt. Tôi để em một mình chịu đựng và không ngừng cho Young Min lui tới....Tôi hận anh vì tất cả nhưng chính mình lại là người làm tổn thương Yên Nhi nhiều nhất.

- Làm sao anh phát hiện chuyện này? – Yên Vũ đột nhiên lẩm bẩm như người mất hồn.

- Em nói cái gì?

- Em hỏi anh làm sao phát hiện được chuyện này? – Cô bé trong nháy mắt đã cao giọng – Có phải chồng em đã để lại hậu quả?

- Hậu quả? – Em gọi những thương tổn chị gái mình phải gánh chịu là hậu quả sao?

- Tại sao anh không trả lời? – Tia điên cuồng liên tục phóng ra từ mắt em – Có phải chị ấy mang thai rồi không? Có phải chị ấy mang thai rồi không???????

- Phải thì thế nào? – Tôi tức giận đập xuống bàn – Em không phải muốn anh mang nó đến khoe cùng anh Chín chứ?

- Không, em cần anh giải quyết nó ngay lập tức.

-Giải quyết? – Một lần nữa, những lời của em lại khiến tôi không tài nào tin nổi – Em muốn anh “giải quyết” con của chồng mình và cũng là cháu ruột của em sao?

- Anh Young Min không cần nó. – Yên Vũ giận dữ hét lớn – Em lại càng không muốn vì nó mà phải gánh lấy đau khổ. Từ hôm đó đến nay chỉ mấy ngày, anh ráng tìm cách xử lý cái mầm móng tai họa ấy đi.

- Triệu Yên Vũ, hôm nay anh đến đây là để thay Yên Nhi đòi lại công bằng. Không phải nghe em sai khiến.

- Anh định đem chuyện này nói cho Young Min biết? – Em thất kinh, tìm cách ngăn cản – Anh muốn để anh ấy biết chị Yên Nhi đã có mang cốt nhục của mình sao?

- Đây là việc do anh ấy gây ra, đừng tưởng có thể che giấu người khác.

- Nhưng kết quả nhận được sẽ là gì? Anh Young Min lại càng có lý do muốn giành lại chị Yên Nhi hơn trước. – Cô bé phát hoảng, vội vàng lao về phía tôi mà bấu chặt tay áo – Anh chỉ là một người chồng trên danh nghĩa. Trong khi, trong khi anh ấy là ba của đứa trẻ....Thần Tuyên, em xin anh. Tuyệt đối đừng đem chuyện này nói cho Young Min biết.

- Đừng ai hòng mang Yên Nhi khỏi anh dù chỉ là nửa bước. – Tôi giận dữ hất tay em – Chuyện nhục nhã như vậy mà anh ta còn dám đem ra làm lý do tranh giành ư? Hơn nữa, anh nghĩ em cũng nên tôn trọng ý muốn của chị gái mình một chút.

- Khó khăn lắm anh Young Min mới bắt đầu đối xử tốt với em. Em nghĩ anh ấy đã dần từ bỏ chị Yên Nhi rồi. Anh làm ơn, làm ơn để chuyện này chìm vào quên lãng. Hoặc nếu muốn giữ lại đứa trẻ, hãy xem như nó là con ruột của mình. – Yên Vũ vừa khóc vừa giãy nãy – Chẳng lẽ anh nghĩ nó sẽ hạnh phúc khi thân phận bị phơi bày? Anh nghĩ anh Young Min sẽ ngồi yên nhìn con ảnh bị người khác cướp mất? Anh nghĩ chị Yên Nhi sẽ đành lòng bị chia tách khỏi giọt máu do chính mình sinh ra hay sao?

- Nó không phải là con của Young Min. – Tôi sừng sộ quát lớn – Yên Nhi là vợ anh. Con của cô ấy đương nhiên cũng là con của anh. Em bây giờ là đang nói hộ cho chồng hay cho chính bản thân mình vậy?

- Em đang nói cho tất cả. – Đứa em gái một lần nữa lại muốn quỳ xuống – Nếu anh đã tự công nhận đứa trẻ kia là con mình thì đừng đem chuyện này nhắc lại nữa. Hãy quay về mà sống hạnh phúc bên cạnh chị của em đi. Cầu xin anh rộng lòng chừa lại cho em một con đường sống. Chị Yên Nhi đã cướp đi mất trái tim của anh ấy rồi. Nếu bây giờ còn thêm đứa trẻ này, em mãi mãi cũng không bao giờ có được một chỗ đứng. Anh sợ mất chị Yên Nhi như vậy, chẳng lẽ lại không hiểu nỗi lo sợ bị mất anh ấy của em sao?

- Đừng lúc nào cũng vì anh Chín mà quỳ gối trước mặt người khác. – Tôi thấy vừa giận lại vừa đau xót – Nếu để chị gái em nhìn thấy, cô ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.

Yên Vũ tội nghiệp, em là em gái Yên Nhi, đương nhiên cũng là em gái của anh. Và vì anh xem em như em gái ruột nên hành động hạ mình lúc này chỉ càng khiến lòng căm giận đối với Young Minh trở nên càng sâu sắc.

Anh ấy có tài cán gì mà khiến hai chị em em phải đau khổ như vậy? Bản thân anh càng không biết vì sao mình lại bị lôi vào mối tình tay ba ngang trái và phức tạp giữa các người. Điều anh mong muốn chỉ là cùng chị gái em có được một cuộc sống bình yên, giản dị. Nhưng sự tồn tại của em và Young Min lúc nào cũng hoàn hảo làm cản trở và phá hoại nó. 

[Đọc Truyện Này...]


SON YE JIN




SON YE JIN

Có ai biết chị này và cũng thấy chị ấy đẹp giống mình không?? Đường nét không có gì "độc đáo" nhưng được cái rất hài hòa. Nhìn vào thấy ...hiền hiền hehe. 



















 








[Đọc Truyện Này...]


 
Lên Đầu Trang Copyright © 2013 by Truyện Hay| Theme by Platinum Theme- Chỉnh Sửa Bởi RVN10
Lên Trên